Chương 10: Vân Hoạ Y

"Nhưng không lẽ đại boss gọi cho anh chỉ để thông báo chuyện mình ly hôn?" Ý của Bạch Tình chính là còn có chuyện gì nữa, anh nói đi.

"Phong thủy thay phiên luân chuyển, Hứa tổng muốn tìm Khương tiểu thư hỏi rõ ràng." Lý Nguyên thở dài.

Đối với kết quả hôm nay, hắn đầu tiên là ngạc nhiên. Sau lại cảm thấy việc này trước kia bản thân hắn cũng đã mơ hồ đoán ra, chỉ là không quá chú ý.

"Ý anh là đại boss không đồng ý ly hôn?" Bạch Tình trợn tròn mắt, mang theo vẻ hào hứng hóng kịch hay.

Lý Nguyên nhìn ánh mắt sáng lấp lánh của bạn gái mình, thừa biết cô đang nghĩ gì, hắn bất đắc dĩ.

"Em ít liên tưởng đến mấy tình tiết ngôn tình đi. Dạo này em mê đọc truyện sắp quên người bạn trai như anh luôn rồi." Lý Nguyên bắt được cơ hội liền tố khổ.

Bạch Tình có chút chột dạ.

"Em nào có, không phải hôm nay em cùng anh bồi dưỡng tình cảm sao?... Mà tình huống của đại boss không phải là tình tiết ngược thê nhất thời sảng, truy thê hỏa táng tràng à!" Âm lượng càng lúc càng nhỏ nhưng vẫn không mất ương bướng.

Câu đầu Lý Nguyên còn nghe mát tâm, lại tới câu sau Bạch Tình liền bắt đầu lộ nguyên hình.

Vòng đi vòng lại vẫn vòng đến truyện ngôn tình.

"Tiểu Tình, thực tế là thực tế, truyện là truyện, đời thực không giống trong tiểu thuyết." Lý Nguyên vừa tức vừa bất lực.

Nếu có phép màu, hắn thật sự muốn xem trong óc bạn gái nhà hắn chứa cái gì?

Đời thực, một tiểu bạch liên ngây ngốc, làm cái gì cũng "không cẩn thận" sẽ được bá tổng cảm thấy đáng yêu? Sau đó ngọt ngào yêu đương hay trải qua sóng gió gì đó rồi kết thúc hạnh phúc?

Ngại quá, cái đó chỉ là tác phẩm thỏa sức tưởng tượng mà thôi. Ngoài đời không có, ít nhất hắn chưa từng thấy.

Lại nói nữa, hắn ngồi được ở vị trí trợ lý tổng tài, đương nhiên bản thân phải có chút ánh mắt. Hứa tổng không phải tra nam, Khương tiểu thư cũng không phải người vợ "tào khang" chịu đầy tủi hờn.

"Miệng đời bên ngoài một truyền mười, mười truyền trăm, thật giả khó phân. Tiểu Tình, em đừng gió theo chiều nào thì ngã theo chiều nấy." Lý Nguyên lời nói thấm thía, chỉ là bạn gái của hắn lại có chút bướng bỉnh.

"Không phải gió theo chiều nào ngã theo chiều đó là quy luật vật lý đương nhiên sao? Một người nam nhân có năng lực, nếu thật sự tốt với vợ mình thì sẽ có cách không để bản thân bị những lời thị phi hoa hoa thảo thảo vờn quanh. Làm người khác lấy hôn nhân của người nam nhân đó ra làm trò cười, cười lên thể diện của người nam nhân, cười lên thể diện của vợ người nam nhân đó." Bạch Tình sắc bén chặt chém.

Nói đến đây, Lý Nguyên đuối lý.

"Bạn gái đại nhân của anh nói cái gì cũng đúng. Hiện tại tâm tình của Hứa tổng không tốt, anh phải đi giải quyết công việc ngay lập tức, sau chuyện này anh sẽ bồi thường cho em." Lý Nguyên nhẹ giọng dỗ dành bạn gái.

Bạch Tình có chút không tha nhưng vẫn biết không thể làm chậm trễ công việc của bạn trai.

"Anh đi đi." Cô nhẹ nhàng gật đầu.

Lý Nguyên hôn lên trán bạn gái nhà mình một cái mới gấp rút rời đi.

Một tuần sau.

Hứa thị.

Chiếc Rolls-Royce đắc đỏ dừng lại ở bãi đỗ xe của tập đoàn Hứa Hoàng.

"Hứa tổng, đã đến công ty rồi." Lý Nguyên nhìn người mệt mỏi nhắm mắt dưỡng thần phía sau, cẩn thận nhắc nhở.

"Người vẫn chưa tìm được sao?" Thanh tuyến trầm thấp nặng nề.

Câu hỏi không đầu không đuôi, nhưng cả tuần nay, Lý Nguyên đã nghe không biết bao nhiêu lần, hắn làm sao không hiểu.

"Vẫn chưa, tôi đã tăng cường nhân lực điều tra, có lẽ rất nhanh sẽ có tin tức của thiếu phu nhân, Hứa tổng đừng quá lo lắng!" Lý Nguyên chỉ có thể nói vài lời nói mát, mong tổng tài nhà mình không tự quá áp lực bản thân.

Nhân mạch của Hứa thị rộng lớn như vậy, nhưng tìm thiếu phu nhân lại sứt đầu mẻ trán, cả tuần vẫn không có một chút thông tin. Tìm người như tìm kim đáy biển, thiếu phu nhân như thần long thấy đầu không thấy đuôi.

Hứa Hạc Hiên nghe ba tiếng thiếu phu nhân, hắn cười, nụ cười mang đầy trào phúng cùng tự giễu.

Tầm mắt của Hứa Hạc Hiên lơ đãng nhìn ra phía bên ngoài, thấy một người ăn mặc rộng thùng thình, cả người che đậy kín mít, mày kiếm nhíu lại.

Người kia tiến về phía chiếc xe, Hứa Hạc Hiên cũng chậm rãi ra khỏi xe.

Lý Nguyên không biết người đến là ai, đến khi người kia cởi khẩu trang xuống, hắn mới nhận ra.

Minh tinh đang nổi - Vân Họa Y.