Chương 1: Thật sự là lần cuối?

Thanh Hoa, vùng tam giác vàng của thủ đô đất nước, nơi chỉ giành cho giới đỉnh cấp hào môn sinh sống.

Thiền Viên.

Ánh nắng ban mai hiện ra khi màn sương trắng cuối thu tan đi, rọi qua những giọt nước trong suốt vươn trên từng phiến lá, xuyên qua khe hở của vô số đóa hoa đua nở ngoài vườn, tạo nên bức tranh tươi mát đầy nhựa sống. Ánh dương xuyên thấu qua cửa kính thủy tinh chiếu vào bên trong phòng khách ngôi biệt thự xa hoa hiện đại.

Trong phòng, hai thân ảnh ngồi đối diện trên sofa, một nam một nữ.

Thiếu nữ mặc váy lam, mái tóc đen xoã dài tùy ý nhưng không rối loạn. Hai ngón tay thon dài phiên lật từng trang giấy. Cô cúi đầu, rủ mắt xem kỹ tất các điều khoản ghi trên hợp đồng. Hàng lông mi cong vυ"t khẽ rung động trong không khí tựa như điệp vũ. Sống mũi dọc dừa cao thẳng, đôi môi hồng anh sắc. Đường nét trên gương mặt tinh tế mềm mại, cùng với làn da trắng sứ mang cho cô vẻ đẹp mong manh, ôn nhu hiền huệ lại không mâu thuẫn với nét trẻ trung, non nớt của tuổi đôi mươi.

Cô tựa như một bức danh họa, đẹp một cách duy mỹ, đẹp hơn cả bức tranh thiên nhiên đầy sinh cơ ngoài kia. Thanh âm của cô cũng vô cùng dễ nghe, nhẹ nhàng lại thanh triệt chẳng khác nào tiếng suối trong chảy qua khe núi.

"Hứa tổng, hợp đồng mở rộng phía bên kia đưa ra có tính an toàn cùng lợi nhuận lâu dài rất cao, Hứa thị hoàn toàn có khả năng bắt được hợp đồng này, nhưng tại sao anh lại mặc kệ. Là nhường cho Hàn thị?... Anh có biết nếu nhường đi hợp đồng lớn như vậy, Hàn thị bước thêm một bước tiến lớn, đối với Hứa thị chính là một mầm họa tiềm tàng hay không?" Thiếu nữ bằng phẳng hỏi người đối diện.

"Tôi biết." Người kia lập tức trả lời.

Đáp lại cô là một giọng nam đầy từ tính, chủ nhân của giọng nói là Hứa Hạc Hiên - Hứa tổng tập đoàn Hứa thị, người thừa kế duy nhất của Hứa gia.

Hứa Hạc Hiên sở hữu gương mặt tuấn mỹ, đôi mắt phượng ngủ hiếm có cùng viên lệ chí dưới khóe mắt làm diện mạo của hắn giống như được bao phủ bởi một tầng ma mị. Nhưng biểu cảm trên gương mặt cùng chiếc áo sơ mi trắng phối quần âu đen nghiêm chỉnh, cúc áo kín đáo cài không sót một viên, đủ nhìn ra hắn là kiểu người khắc kỷ nội liễm.

Một tầng ma mị kia bị khí chất cùng cử chỉ nhẹ nhàng của hắn che đậy, dễ dàng làm người khác quên đi vẻ đẹp đào hoa mị dã của hắn.

"Biết nhưng vẫn làm? Là vì Vân tiểu thư cầu anh nhường sao?" Cô gái giương mắt nhìn đối phương.

Ánh mắt của cô không quá lộ liễu nhưng trong âm thầm vẫn có chút dò xét, xem kỹ.

Bị đôi mắt hạnh long lanh như hàm thu thủy của đối phương nhìn trực diện ở khoảng cách gần, Hứa Hạc Hiên theo bản năng sinh ra chột dạ cùng lo lắng. Ngay lúc này, người hầu trong biệt thự mang thức uống lên, làm cảm giác bàng hoàng mông lung của hắn được thư hoãn.

"Nhược Vũ." Hắn gọi tên cô.

Thanh tuyến trầm thấp ám ách.

"Đem tách cà phê xuống đi." Khương Nhược Vũ nhìn người hầu nói.

Hứa Hạc Hiên cùng Khương Nhược Vũ đồng thời lên tiếng. Sự do dự, muốn nói lại thôi của Hứa Hạc Hiên bị lời yêu cầu của Khương Nhược Vũ nói với người hầu cắt ngang.

"Nhưng Khương tiểu thư, cà phê này là cho thiếu gia dùng." Người hầu bưng thức uống nhìn cô, vẻ mặt tỏ rõ khó xử.

"Hứa tổng không thể uống!" Âm điệu của cô vẫn dễ nghe nhưng vô hình lại mang theo kiên quyết cứng nhắc.

Người hầu không biết làm sao, đành nhìn về phía Hứa Hạc Hiên.

Hứa Hạc Hiên cũng không khó chịu khi bị Khương Nhược Vũ quản thúc.

"Đem xuống đi." Hắn tùy cô.

"Vâng." Người hầu gật đầu, đem tách trà đặt xuống trước mặt Khương Nhược Vũ.

Khương Nhược Vũ cầm tách trà lên, chậm rãi thưởng thức.

"Nhường hợp đồng là bởi vì ân tình ngày xưa, chỉ là ân đền nghĩa trả." Hứa Hạc Hiên lại tiếp tục cuộc trao đổi còn dang dở.

"Ân đền nghĩa trả? Không biết Hứa tổng đã ân đền nghĩa trả bao nhiêu lần rồi?" Khương Nhược Vũ bắt bẻ, ngữ điệu không mang theo một chút trào phúng hay tức giận gì.

Cô trước nay là như vậy, luôn một sắc thái, dừng như là kiểu người rất dễ nói chuyện. Dù hiện tại hai người đang có mâu thuẫn về tư tưởng, bất đồng lập trường, cô cũng không tỏ ra cáu gắt, không có ý tứ đâm chọc mặt trong mặt ngoài.

Đối với kiểu người như cô, người khác rất khó phát hỏa, Hứa Hạc Hiên càng không ngoại lệ.

"Đây là lần cuối cùng. Hứa thị là sản nghiệp của Hứa gia, tôi sẽ không hủy hoại nó, đường lối phát triển của tập đoàn trong tương lai, tôi đã dự tính kỹ càng. Tôi đảm bảo lợi nhuận của em ở tập đoàn chỉ có tăng không có giảm, em không cần lo lắng." Hứa Hạc Hiên kiên nhẫn cùng cô giải thích.

"Đây thật sự là lần cuối?" Khương Nhược Vũ ép sát hỏi.

"Sao?" Hứa Hạc Hiên phản ứng chậm một nhịp với câu hỏi ngang của cô.

"Đây thật sự là lần cuối cùng anh "báo đáp" Vân tiểu thư?" Khương Nhược Vũ nghiêm túc hỏi lại lần nữa.

"Thật sự!" Hứa Hạc Hiên rủ mắt, che đi một chút phấn khởi dưới đáy mắt thâm thúy, trả lời cô một cách chắc chắn.

Giữa trọng điểm lần cuối hắn giúp đỡ Vân Họa Y cùng lợi ích bản thân ở Hứa thị, cô chọn chú ý chuyện của Vân Họa Y làm Hứa Hạc Hiên có chút vui vẻ.

"Vậy là tốt rồi!" Khương Nhược Vũ đáp lại chỉ bốn từ mông lung, gây cho Hứa Hạc Hiên cảm giác mê man, không xác định.

Tốt? Cái gì tốt?

Là hắn còn không liên quan với Vân Họa Y tốt? Hay hắn không còn vì Vân Họa Y mà công tư bất phân tốt?

Trong lòng Hứa Hạc Hiên có nghi vấn nhưng Khương Nhược Vũ cũng không có câu tiếp theo trả lời nghi vấn của hắn.

Đây không phải là lần đầu tiên cô đề cập đến vấn đề của Vân Họa Y với Hứa Hạc Hiên. Cô không có thói quen nói một chuyện gì nhiều lần, hắn không hiểu lời cô nói vậy thì thôi!