Chương 3

Ngoài khoản "tiền lương" định kỳ này, ngày thường Cố Phi Trì gặp được thứ gì hay ho, hoặc cảm thấy phù hợp với cô đều sẽ gửi đến cho cô.

Cố Phi Trì không hề keo kiệt với cô, chỉ trong vòng hai tháng, những món quà anh tặng đã đủ để cô mua một căn hộ nhỏ trong thành phố.

Mặc dù hào phóng như vậy, Cố Phi Trì cũng không yêu cầu cô phải trả lại điều gì, khoảng thời gian này, hoạt động chung nhiều nhất của hai người chỉ là ăn cơm, thỉnh thoảng khi anh không bận sẽ kéo Chu Thả đi dạo phố.

Chu Thả chưa bao giờ cảm thấy kiếm tiền lại dễ dàng đến thế.

Tuần trước khi kiểm tra "tiền lương", cô phát hiện tháng này tiền nhiều hơn ba lần so với hai tháng trước.

Lẽ ra có tiền thì phải vui mừng nhưng nghề nghiệp của cô đặc thù, đột nhiên được người ta trả gấp ba lần tiền lương, Chu Thả tuyệt đối không nghĩ Cố Phi Trì tốt bụng.

Khi mới quen, dù Cố Phi Trì bận đến đâu, mỗi tối đều dành thời gian ăn cơm cùng cô. Nhưng hai tuần nay, số lần Chu Thả gặp Cố Phi Trì chỉ đếm trên đầu ngón tay.

So với việc không được ngắm trai đẹp mỗi ngày, điều cô lo lắng hơn là liệu Cố Phi Trì có tìm được người thay thế nào giống hơn không, chén cơm của cô có phải sắp bị đập vỡ rồi không.

Càng nghĩ Chu Thả càng đau đầu.

Đang ngồi ngẩn người, bỗng nhiên trên đùi lạnh buốt. Chiếc váy lụa cao cấp bị một vệt rượu lớn nhuộm màu, thủ phạm đứng một bên, chiếc ly rượu trong tay cô gái vẫn giữ nguyên tư thế nghiêng.

"Ôi, xin lỗi, chắc tôi uống hơi nhiều, đầu hơi choáng. Vừa rồi tay run quá không cầm chắc, làm đổ rượu lên người cô rồi, thật sự xin lỗi."

Cô gái nhìn vết bẩn trên người Chu Thả, lặng lẽ nhếch khóe môi, miệng nói xin lỗi, nhưng trên mặt lại không giấu nổi vẻ đắc ý.

Chu Thả không để ý đến cô ta chỉ cúi đầu nhìn chiếc váy, không nhìn thì thôi, vừa nhìn suýt chút nữa mắt cô đã trợn tròn.

Thời gian này đi theo Cố Phi Trì, ít nhiều cô cũng đã thấy chút mặt mũi của xã hội thượng lưu, chiếc váy cô đang mặc là hàng cao cấp của một thương hiệu, một mẫu sưu tầm có tiền cũng khó mua được, bị đổ một vệt rượu vang đỏ lớn như vậy, chắc chắn là hỏng rồi.

Mắt Chu Thả càng trợn càng lớn, tứ chi cứng đờ không động đậy, đầu óc thì điên cuồng bấm máy tính.

Chục, trăm, nghìn, triệu, chục triệu, trăm triệu…

Xong đời rồi xong đời rồi, nhiều tiền như vậy, cái này phải đền thế nào đây.