Chương 5: Tại sao

"Chuyến bay riêng của chúng ta chưa xin được phép, đành chịu khó để em ở căn nhà nát này thêm hai ngày vậy..."

Ngụy Hàm Ngọc nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Em thích biển mà, đúng không? Chúng ta ra biển hóng gió chút."

Ninh Điều siết chặt nắm tay, chỗ vừa bị Ngụy Hàm Ngọc hôn vẫn còn nóng ran. Cậu cất tiếng hỏi: "Tại sao?"

Ngụy Hàm Ngọc lặp lại lời cậu, mặt không cảm xúc: "Tại sao?"

"Em nghĩ là tại sao nào? Điều Điều."

Ninh Điều nhắm mắt, cố gắng bình tĩnh lại: "Hàm Ngọc, anh đang trả thù em đấy à?"

Ngụy Hàm Ngọc bật cười, anh lẩm bẩm: "Nếu anh muốn trả thù em..."

Anh không nói vế sau, mà từ từ đứng thẳng dậy, lùi lại vài bước.

Thấy anh định đi, một nỗi hoảng sợ vô cớ dâng trào. Ninh Điều giãy giụa ngồi dậy, dây xích kêu loảng xoảng: "Anh đi đâu? Thả em ra đã! Hàm Ngọc!"

"Ngụy Hàm Ngọc!"

Cạch một tiếng, Ngụy Hàm Ngọc đóng sập cửa.

Anh vừa đi khỏi, Ninh Điều bỗng thấy buồn đi vệ sinh. Mặt cậu tái mét.

Ninh Điều ngồi bật dậy, ra sức giãy giụa, cậu duỗi một chân ra mép giường, cố gắng xuống khỏi giường.

Khung giường sắt này liền một khối với giường. Chỉ cần xuống được, kể cả không tháo được còng thì với sức của cậu kéo lê cả cái giường này đi cũng chẳng vấn đề gì.

Giường của Ninh Điều kê sát tường, mà cậu lại có thói quen ngủ áp sát vào tường, nên khoảng cách đến mép giường bên ngoài khá xa. Cậu phải duỗi chân hết cỡ mới vừa chạm được tới mép.

Thử mấy lần không được, Ninh Điều chửi thề: "Mẹ nó!"

Ngụy Hàm Ngọc đến quán của Nguyễn Trì.

Một đám trai bao mặt đỏ bừng, ríu rít bàn tán về anh chàng đẹp trai cao mét chín như người mẫu đang đứng gần quầy bar. Nguyễn Trì nghe lỏm được tò mò ngó sang, ai ngờ hết cả hồn.

Ngụy Hàm Ngọc thấy anh ta thì vẫy tay gọi.

Nguyễn Trì căng da đầu bước tới, cười xòa: "Tổng giám đốc Ngụy, lâu quá không gặp."

Ngụy Hàm Ngọc vào thẳng vấn đề: "Sau này Ninh Điều sẽ không đến đây làm nữa."

Nụ cười của Nguyễn Trì cứng đờ. Anh ta nén tò mò, không hỏi sao anh lại quen Ninh Điều, anh ta chỉ nói: "Sao đột ngột thế ạ? Mới hôm qua cậu ấy còn bảo muốn quay lại làm tiếp mà."

"Dỗi tôi ấy mà, tôi dỗ xong rồi."

Dứt lời Ngụy Hàm Ngọc đưa ra một tấm séc: "Tôi biết cậu ấy đi rồi, quán cũng mất trụ cột, cậu chắc chắn không vui. Cứ điền một con số. Coi như chia tay trong hòa bình."

Nguyễn Trì không dám cầm, anh ta cố nặn ra một nụ cười: "Tổng giám đốc Ngụy nói gì thế, đây cũng chỉ là sở thích thôi, anh em tụ tập với nhau vì quý mến, chứ tiền nong gì đâu..."

Ngụy Hàm Ngọc đặt tờ giấy mỏng tanh lên quầy bar: "Tôi để đây, miễn là con số không quá lố thì bao nhiêu cũng được."

Anh tiến lên vài bước. Nguyễn Trì nuốt nước bọt ừng ực, cố gồng mình để không lùi lại, nhưng lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Đúng lúc bản nhạc inh tai nhức óc vừa dứt để chuyển bài, Nguyễn Trì nghe thấy anh nói nhỏ: "Nhớ gỡ ảnh của Ninh Điều trên màn hình lớn ở tầng hầm xuống. Tôi ghét có nhiều người nhòm ngó cậu ấy."

Anh vừa dứt lời, tiếng nhạc đập thình thịch muốn thủng màng nhĩ lại nổi lên.

Có mấy vịt con đã xách rượu ngó nghiêng bên này từ nãy. Thấy Ngụy Hàm Ngọc định đi, hai đứa nôn nóng định xông lên chèo kéo. Nguyễn Trì sợ hết hồn, vội lao ra cản, sau đó quát: "Chạy doanh số cũng phải biết nhìn người chứ! Mày biết đó là ai không hả?"

Cậu vịt con bị mắng cho co rúm lại, mặt mày ngơ ngác: "Ai thế ạ?"

"Là cái người mà mấy ông sếp lớn mày hay tiếp cũng không dám đυ.ng vào đấy."

Cậu vịt con trợn mắt, biết mình không có duyên với người ta rồi nên tiếc hùi hụi: "Trẻ vậy, mà đẹp trai quá trời..."

Nguyễn Trì là người khôn ranh. Vừa nãy Ngụy Hàm Ngọc nhắc đến Ninh Điều, lại còn biết cậu đánh quyền anh chui ở tầng hầm, rồi còn đưa séc... Chắc chắn quan hệ của hai người này không tầm thường.

Anh chắc chắn chính là "bà chị giàu" trong lời đồn đã bao nuôi Ninh Điều.