Chương 4: Em nghĩ anh sẽ thật sự tha cho em sao

Hôm qua cậu block anh quá dứt khoát, có vài chuyện vẫn chưa nói rõ ràng, Ninh Điều ngẩng mắt lên, nhìn thẳng vào anh: "Không cần đâu."

"Vậy anh đưa tiền cho em, em muốn mua kiểu nào thì tự mình đi..."

"Hàm Ngọc."

Ninh Điều ngắt lời anh, nhìn anh chăm chú.

Khóe miệng Ngụy Hàm Ngọc trễ xuống.

Thấy bộ dạng đau lòng của anh, Ninh Điều lại dời tầm mắt đi chỗ khác, cúi đầu nói nhỏ: "Em nói chia tay không phải là giận dỗi để anh dỗ dành, mà là em thật sự muốn chia tay."

"Anh là người rất tốt, chỉ là em không thích anh. Ban đầu em đồng ý quen anh cũng là vì lúc đó em hơi khó khăn, mà anh lại vừa hay có tiền. Giờ em không thiếu tiền nữa, em không muốn tiếp tục làm lỡ dở anh."

Để Ngụy Hàm Ngọc hoàn toàn hết hy vọng, không tiếp tục bám lấy mình nữa, Ninh Điều cắn răng, nắm chặt tay nói: "Thực ra em không hề thích đàn ông, cũng... Cũng không thích anh."

"Em xin lỗi, một năm qua coi như anh bị chó không ra gì cắn một miếng đi. Muốn đấm em thì anh cứ đấm, em không đánh trả."

Trong phòng tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng kim loại va chạm khi Ninh Điều cựa quậy cổ tay, làm chiếc còng va vào khung giường gỉ sét.

Ngụy Hàm Ngọc im lặng rất lâu không nói gì, Ninh Điều nghĩ có lẽ anh đang khóc. Khi cậu lấy hết can đảm ngẩng đầu lên để nhìn thẳng vào đôi mắt ướŧ áŧ của Ngụy Hàm Ngọc, thì thứ cậu thấy lại là một cặp đồng tử đen láy toát lên vẻ bệnh hoạn, u ám.

Tim Ninh Điều giật thót, cậu chưa bao giờ thấy Ngụy Hàm Ngọc có biểu cảm này. Anh ở bên cậu một năm, ngay cả nổi giận cũng chưa từng.

Cậu vô thức gọi tên anh: "Hàm Ngọc?"

Ngụy Hàm Ngọc từ từ đứng dậy khỏi mép giường, anh cúi mắt nhìn Ninh Điều từ trên cao, bóng anh che khuất gương mặt, chỉ nghe thấy anh nói khẽ: "Xem ra nợ nần ở nhà em trả hết rồi ha? Nhưng không phải em vẫn phải nuôi mẹ sao? Tiếp theo định sống thế nào? Làm bảo kê ở chỗ Nguyễn Trì, rồi tiếp tục đánh quyền anh chui, sống ở cái nơi rách nát này, cứ thế cả đời à?"

Ninh Điều đơ cả người, cậu kinh ngạc ngẩng lên nhìn thẳng vào Ngụy Hàm Ngọc, nửa ngày không nói nên lời, đầu óc như có thứ gì đó vừa nổ tung.

Cậu chưa bao giờ, chưa bao giờ kể cho Ngụy Hàm Ngọc bất cứ chuyện gì về gia đình, mà chuyện đánh quyền anh chui là cậu mới quyết định hôm qua thôi.

Hôm qua Ngụy Hàm Ngọc vẫn chưa về, làm sao anh biết được?

Bàn tay lạnh lẽo ôm lấy khuôn mặt ngỡ ngàng của Ninh Điều, Ngụy Hàm Ngọc cúi xuống, trán tựa trán cậu, động tác vô cùng dịu dàng, nhưng giọng điệu ngày càng lạnh lẽo: "Đây chính là lý do em bỏ rơi anh sao."

Anh thân mật dùng ngón tay cái xoa xoa má Ninh Điều: "Tại sao em lại nghĩ rằng em muốn đi lúc nào, là có thể đi lúc đó vậy?"

"Em nghĩ anh sẽ thật sự tha cho em sao?"

Cuối cùng Ninh Điều cũng nhận ra sự việc không đơn giản, cổ họng cậu chuyển động, nhìn người đàn ông đột nhiên trở nên vô cùng xa lạ trước mắt, chỉ thấy toàn thân chấn động.

Ánh mắt cậu liếc qua chiếc còng trên tay mình, cậu không thể tin nổi mà nhìn Ngụy Hàm Ngọc.

Ngón tay của Ngụy Hàm Ngọc từ từ trượt xuống khỏi má cậu, nắm lấy bàn tay còn lại không bị trói, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên cổ tay Ninh Điều.

Ánh mắt anh là sự cố chấp điên cuồng không thể che giấu được nữa, khiến Ninh Triều lạnh hết sống lưng.

"Điều Điều, đừng hòng rời xa anh.”