Chương 3: Còng tay

Ninh Điều có đồng hồ sinh học rất chuẩn, cứ sáu giờ sáng là cậu sẽ mở mắt.

Rèm cửa che nửa vời, một tia nắng chiếu lên mặt cậu. Cậu mắt nhắm mắt mở, định giơ tay lên che thì lại cảm thấy tay bị cái gì đó cản lại. Điều này làm cậu tỉnh ngủ ngay lập tức, quay đầu nhìn sang tay phải của mình.

Lúc thuê căn nhà này, Ninh Điều thấy ưu điểm lớn nhất của nó là rẻ, nên cậu cũng chẳng quan tâm đến nội thất ọp ẹp có vẻ như từ những năm 90 của thế kỷ trước.

Cậu sống cũng tùy tiện, dọn vào đây rồi cũng không có ý định sửa sang gì, đương nhiên cũng lười để ý cái khung đầu giường đã gỉ sét.

Giờ đây trên cái khung đầu giường gỉ sét bong tróc sơn đó, đang khóa một chiếc còng tay màu bạc sáng loáng, đầu còn lại của chiếc còng đang khóa chặt tay cậu.

Ninh Điều đơ ra, trong đầu nhanh chóng lướt qua xem mình có đắc tội với ai không, có ai biết địa chỉ nhà cậu không.

Đột nhiên cánh cửa gỗ cũ nát kêu lên một tiếng kẽo kẹt. Thứ đầu tiên đập vào mắt là một chiếc áo sơ mi lụa, ngước nhìn lên là một khuôn mặt đẹp trai không khác gì minh tinh điện ảnh.

Ninh Điều quá quen thuộc với khuôn mặt này, quen đến mức khi nhìn rõ người trước mặt, cậu bất giác thả lỏng cảnh giác, thở phào một hơi.

Ngụy Hàm Ngọc bưng một bát cháo nóng đi tới, đặt bát cháo bốc khói lên bàn đầu giường, rồi ngồi xuống bên mép giường nhìn cậu chằm chằm, không nói một lời.

Anh trông rất tiều tụy, mặt mũi trắng bệch, quầng mắt và mũi đều đỏ hoe, đôi mắt xinh đẹp hằn lên những vệt máu đỏ.

Hôm qua vừa mới nhắn tin chia tay, hôm nay nhìn thấy bộ dạng này của anh, chút áy náy ít ỏi còn sót lại trong lòng Ninh Điều lại bắt đầu lớn dần.

Cậu né tránh ánh mắt của Ngụy Hàm Ngọc, cúi xuống thì lại thấy chiếc còng tay đang sáng lên, lúc này cậu mới nhận ra ai là người làm việc này.

Trước đây khi Ngụy Hàm Ngọc ở bên cậu, đôi khi cũng rất trẻ con, làm vài chuyện khiến người ta không hiểu nổi.

Ninh Điều chỉ nghĩ là anh đang tức giận vì chuyện chia tay đột ngột, cậu bất đắc dĩ nói: "Hàm Ngọc, em biết em làm vậy là không ra gì, nếu anh muốn đấm em một trận thì không cần phải trói, em không đánh trả đâu."

"Đấm em?"

Rèm cửa bị gió thổi bay, tia nắng lúc ẩn lúc hiện trên mặt Ngụy Hàm Ngọc.

Anh cố nặn ra một nụ cười dịu dàng vô hại như mọi khi, nhưng khóe môi anh giật giật, trông cực kỳ kỳ quặc.

Đầu óc Ninh Điều đơn giản, cậu không nhận ra có gì bất thường, cậu lắc lắc cái còng trên tay mình, cảm giác bị trói buộc này khiến cậu mất hết cảm giác an toàn, cậu nhíu mày: "Hàm Ngọc, anh mở ra cho em trước đã."

Ngụy Hàm Ngọc không nhúc nhích, anh đè nén cảm xúc đang dâng lên trong lòng, chỉ chậm rãi hỏi.

"Tại sao hôm qua em không trả lời tin nhắn của anh? Ngủ sớm quá à?"

Ninh Điều lập tức nghĩ đến hành động block liên tiếp mấy số điện thoại của Ngụy Hàm Ngọc, cậu im lặng một lúc nhưng không nhắc đến chuyện block mà nói: "Trên đường về em làm rơi điện thoại xuống hồ rồi."

Nghe vậy Ngụy Hàm Ngọc bỗng thở phào nhẹ nhõm, lần này nụ cười của anh có vài phần chân thật, anh dịu dàng nói: "Không sao cả, anh mua cho em cái mới."

Thấy anh tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, còn đòi mua điện thoại cho mình, Ninh Điều nghĩ có lẽ Ngụy Hàm Ngọc vẫn tưởng cậu đang giận dỗi vớ vẩn.