Chương 2: Anh sẽ "bám" lấy em, mãi mãi

Ninh Điều nhíu mày, nắm lấy cổ tay anh ta hất ra.

"Đừng có nhắm vào tao, tao nói trước với mày rồi, tao không làm được việc đó."

Cậu đi thẳng vào trong KTV, đẩy cánh cửa lớn trông như thanh sô cô la, men theo cầu thang đi xuống tầng hầm một, hai, đó chính là quán của Nguyễn Trì.

Nguyễn Trì lúc nào cũng ra vẻ lưu manh, chẳng giống người tốt, đương nhiên việc kinh doanh cũng chẳng đứng đắn gì. Nói mỹ miều thì gọi là khu đèn đỏ, mà khó nghe thì là tiệm vịt.

Nơi này rồng rắn lẫn lộn, mấy kẻ vô văn hóa uống say cái gì cũng dám làm. Để bảo vệ mấy "cần câu cơm" của mình, tức là mấy cậu bé xinh đẹp, Nguyễn Trì sẽ thuê vài tay đấm đi tuần tra trấn giữ.

Ninh Điều là một trong số đó.

Nhưng những người khác không có lương cao như cậu, vì Ninh Điều ngoài việc làm bảo kê, còn đánh quyền anh chui.

Cũng là vì tiền.

Điện thoại trong túi quần lại rung lên, nhìn thấy người gọi lại là Ngụy Hàm Ngọc, Ninh Điều thấy đau đầu kinh khủng, cậu dập máy luôn, cho số này vào danh sách đen.

Nhưng một lúc sau lại có tin nhắn, lần này là SMS.

Ngụy Hàm Ngọc như phát điên mà nhắn tin cho cậu.

[Đừng chia tay có được không, xin em đó.]

[Đừng rời xa anh, anh yêu em mà.]

[Đừng đi.]

[Đừng đi.]

[Đừng đi.]

Anh gửi mười mấy tin "Đừng đi", đầu Ninh Điều đau như búa bổ. Nhưng đúng là cậu làm việc này không ra gì thật, Ninh Điều nghĩ có lẽ Ngụy Hàm Ngọc chỉ muốn một lời giải thích. Thế là cậu nhắm mắt gõ chữ: [Vì không thích anh, hết cảm giác rồi, ngán rồi.]

Bên kia lập tức nhắn lại: [Không sao cả, anh yêu em là đủ rồi.]

[Anh yêu em, đừng đi, đừng đi, em đi rồi anh sẽ phát điên mất.]

[Xin em đó.]

[Xin em đó.]

[Xin em đừng đi.]

[Anh sẽ điên mất thật đó.]

[Là anh làm gì chưa đủ tốt sao?]

Những dòng chữ hèn mọn đó khiến tim Ninh Điều run lên.

Nguyễn Trì thấy cậu cứ ôm khư khư cái điện thoại, anh ta bĩu môi, lại gõ vào người cậu: “Còn chơi nữa à?"

Ninh Điều dứt khoát tắt nguồn điện thoại, giữ lấy tay anh ta đang định gõ lên đầu mình, mặt không cảm xúc: "Thôi, cho tao xin nghỉ phép."

Nguyễn Trì chậc một tiếng, nhưng cũng không nói nhiều, anh ta xua tay với cậu: "Đi đi, đi đi, dù sao ngày mai tầng hầm hai có trận mày phải lên sàn, tao không trừ lương."

Đã đen thì đen cả ngày, trên đường về nhà Ninh Điều không bắt được xe, đi bộ một đoạn định tìm xe đạp công cộng, kết quả dẫm hụt một cái, điện thoại văng ra rơi xuống hồ, dũng cảm hy sinh.

Ninh Điều thở dài, thầm nghĩ đây có lẽ là trời phạt thằng tra nam lừa tình như cậu. Cậu cam chịu bò dậy từ mặt đất, phủi bụi trên người rồi đi bộ về nhà.

May mà nhà cũng không xa lắm, cậu lết về khu chung cư cũ nát đó, đi vào nhà Ninh Điều ngã vật ra giường, mệt mỏi nhắm mắt lại. Lúc thì nghĩ về chuyện của Ngụy Hàm Ngọc, lúc thì nghĩ mai lại phải mua điện thoại mới...

Nghĩ ngợi lung tung, cậu chìm vào giấc ngủ.

Buổi chiều, 15:42.

[Anh sai rồi, Ninh Điều, để ý đến anh đi mà, đừng đối xử với anh như vậy.]

[Có chuyện gì chúng ta có thể nói rõ ràng mà, xin em đó, trả lời anh đi, trả lời anh đi.]

[Ninh Điều, trả lời anh một tin được không, anh sắp điên mất rồi.]

Buổi chiều, 15:50.

[Tại sao lại bỏ rơi anh.]

[Tại sao không yêu anh nữa?]

[Em có người khác rồi phải không?]

[Nó là ai? Có đẹp bằng anh không? Em từng nói anh là đẹp nhất mà, đồ lừa đảo.]

[Đừng hòng bỏ rơi anh.]

[Anh sẽ bám lấy em mãi mãi.]

[Anh sẽ bám lấy em mãi mãi.]

[Anh sẽ bám lấy em mãi mãi.]



Chiều tối, 18:30.

[Anh sẽ không tha cho em đâu.]

Buổi tối, 20:53.

[Anh về Thanh Hỗ rồi, vẫn không định cho anh một lời giải thích à?]

Buổi tối, 21:35.

[Mở cửa.]

Ngụy Hàm Ngọc gõ cửa hai cái không nhanh không chậm, anh yên lặng chờ đợi, nhưng không có ai ra mở cửa.

Ánh sáng trắng của màn hình điện thoại lúc này đã tắt ngóm cùng lúc với chiếc đèn cảm ứng cũ kỹ trong hành lang.

Gương mặt âm u của Ngụy Hàm Ngọc chìm vào bóng tối. Anh rút ra một chiếc chìa khóa, vặn mở cửa nhà Ninh Điều.