Tháng mười, mấy chiếc lá khô xoay tít rồi rơi xuống vai Ninh Điều. Cậu ngậm điếu thuốc, ngồi xổm trên bậc thềm, đang nghĩ xem nên mở lời chia tay với Ngụy Hàm Ngọc thế nào.
Hồi đó cậu đồng ý quen Ngụy Hàm Ngọc đơn giản là vì anh có tiền. Giờ vớt vát đủ rồi, cậu muốn đá anh đi.
Ninh Điều chống cằm, mường tượng xem Ngụy Hàm Ngọc sẽ phản ứng thế nào.
Ngụy Hàm Ngọc là một tên đàn ông dịu dàng, chu đáo. Tầng lớp như bọn họ chắc đều biết giữ thể diện, không đến mức làm ầm ĩ khó coi.
Huống hồ anh đẹp trai như minh tinh, tính tình cũng tốt, đã vậy còn lắm tiền. Rời xa cậu rồi, kiểu người nào mà anh chẳng tìm được?
Thêm một chiếc lá khô rơi xuống vai, Ninh Điều lập tức phủi nó đi, cậu dẹp mớ suy nghĩ rồi thở ra một làn khói trắng, sau đó rối rắm cúi đầu bấm mở giao diện trò chuyện.
Lướt lên trên, về cơ bản toàn là tin nhắn chuyển khoản một chiều từ Ngụy Hàm Ngọc, nhìn mà thấy phiền, ngón tay cậu lướt xuống dưới cùng, gõ gõ xóa xóa trong khung chat.
Như thể có thần giao cách cảm, cậu vừa gõ được chữ đầu tiên thì màn hình bỗng hiện lên tin nhắn mới.
Cá Mặn: [Anh vừa đến Gia Nam, có mang quà cho em.]
Cá Mặn: [Ba ngày nữa mới về Thanh Hỗ được.]
Cá Mặn: [Nhớ bé cưng quá.]
Kèm theo là hình một chiếc đồng hồ.
Câu cuối cùng của anh làm Ninh Điều nổi hết cả da gà. Thực ra cậu rất ghét kiểu xưng hô sến sẩm này, nhưng Ngụy Hàm Ngọc "cho" quá nhiều, nên dù không hài lòng, Ninh Điều cũng chẳng nói gì được.
Sau khi bấm vào rồi phóng to ảnh, cái cảm giác khó chịu méo mó kia mới dịu đi.
Cậu không rành mấy về hàng hiệu, nhưng Ninh Điều không mù, chiếc đồng hồ đó đính đầy kim cương, cách màn hình mà cậu còn thấy muốn lóa mắt.
Cậu nhìn chằm chằm bức ảnh một lúc lâu, mắt trợn tròn.
Ninh Điều đấu tranh nội tâm dữ dội, cuối cùng đành kìm nén sự cám dỗ, cậu gõ chữ: [Hàm Ngọc, em có chuyện muốn nói với anh.]
Bên kia không có phản ứng.
Ninh Điều gõ rồi lại xóa, soạn cả đống lý do trong đầu mà chẳng dùng được cái nào, nín thở mấy phút mới nặn ra được một câu: [Chúng ta chia tay đi.]
Gửi tin nhắn này đi, tim Ninh Điều đập thình thịch, thấp thỏm chờ Ngụy Hàm Ngọc trả lời.
Đợi khoảng năm phút, bên Ngụy Hàm Ngọc vẫn chưa trả lời, lòng bàn tay Ninh Điều bắt đầu đổ mồ hôi, cậu định nhắn thêm gì đó thì đột nhiên thấy bên kia hiển thị:
[Đang nhập...]
Cậu nắm chặt điện thoại, một giây sau điện thoại rung lên.
[Tại sao lại chia tay anh, anh làm sai gì à?]
Ngụy Hàm Ngọc gửi tin nhắn mà không kèm theo icon đáng yêu nào, dòng chữ lạnh lùng đâm vào lòng Ninh Điều khiến cậu thấy hơi chột dạ.
Ngụy Hàm Ngọc chẳng làm gì sai cả, hay nói đúng hơn, anh là một người đàn ông hoàn hảo. Họ ở bên nhau một năm mà còn chưa cãi nhau lần nào.
Ninh Điều nghĩ mãi vẫn không chê anh được điểm nào, nên dứt khoát... Block rồi xóa anh luôn.
"Ninh Điều!"
Đột nhiên có người vỗ mạnh vào vai cậu từ phía sau, dọa Ninh Điều giật nảy mình.
"Tao trả mày năm vạn một tháng không phải để mày ngồi đây bắt cá đâu nhá."
Nguyễn Trì khoanh tay, nhìn sắc mặt không mấy tốt đẹp của cậu: "Tự mày đòi về làm mà, đừng nói giờ mày hối hận rồi đấy nha?"
Ninh Điều hoàn hồn, vội nhét điện thoại vào túi quần: "Không có."
Nguyễn Trì cười cười khoác vai cậu kéo vào quán: "Sao lại nghĩ tới chuyện quay về quán tao? Tao nghe nói mày cặp được bà chị giàu nào rồi mà? Sao? Đá mày rồi à?"
Mùi nước hoa trên người anh ta xộc lên làm Ninh Điều thấy choáng váng, cậu gạt tay anh ta ra, sau đó châm một điếu thuốc: "Trước tìm nhiều việc mà không ưng ý, vẫn là làm ở chỗ mày tự do hơn, tiền cũng cao."
Nguyễn Trì nghe vậy bỗng quay sang véo má Ninh Điều, thì thầm đầy mờ ám: "Cái mặt này của mày, nếu mà chịu đi mở rượu thì một tối năm vạn còn là ít."