Chết tiệt.
Chết tiệt, tôi có thể nói chết tiệt không? Tôi thậm chí không nghĩ đó là từ đúng cho người đàn ông này. Tôi có nhận nhận cốc nước từ tay người đàn ông này không? Tôi đoán anh ta tầm một mét tám, không có lẽ là cao tầm một mét tám lăm mới đúng. Tuy nhiên việc tôi ngã sấp mặt chưa đủ tệ, điều tệ nhất đó chính là biểu cảm của tôi đối với anh ta kìa. Tôi không ngờ rằng mình đã mình chằm chằm người ta giống như con chó mà nhìn thấy khúc xương vậy. Phải đến lúc Tilly gọi tôi mới giật mình bừng tỉnh. Và bạn biết đấy, cái cảm giác xấu hổ đến nỗi muốn tìm một cái hố nào đó mà chui xuống thì hơn. Và đó chính xác là cảm xúc của tôi trong trường hợp này.
Tuy nhiên tôi không thể tưởng tượng được rằng cái cách anh ta đáp lại ánh mắt của tôi, đó là anh mắt đói khát không kém. Bạn không nghe lầm đâu, anh ấy cũng thèm muốn tôi giống như tôi thèm khát anh ấy vậy. Và tôi có thể cảm thấy lòng bàn tay mình trở nên ẩm ướt.
Lưỡi anh ấy lướt qua môi dưới trước khi cắn nhẹ, anh ấy cố ý. Anh ấy lại nhướng mày, bước lại gần tôi một bước trước khi vuốt mái tóc xõa trên mặt tôi ra sau tai, kiểm tra cục u trên trán tôi. Một tiếng thở hổn hển bất giác thoát ra khỏi môi tôi. Ôi trời, chuyện gì đang xảy ra với tôi thế này? Anh khẽ mỉm cười, và tôi lạc vào đôi mắt anh. Anh ăn mặc thanh lịch, quá sang trọng so với một câu lạc bộ thoát y.
Anh ấy là một người đàn ông kiểu doanh nhân, mặc bộ vest xanh đen đã phai màu, bó chặt ở cánh tay. Cổ anh ấy to đầy nam tính và chúng giống như đang vật lộn với những đường may của chiếc áo sơ mi cổ cài nút. Tôi bắt đầu nhìn thấy đầu mình lâng lâng một lần nữa. Tôi không thể nói rằng đó là do cú ngã hay do thực tế là người đàn ông này khiến tôi choáng váng.
Phải Rất Choáng Váng.
“Này, ngồi xuống đi.”
Anh nắm tay tôi và dẫn tôi đến một trong những gian hàng trống trước một sân khấu có một cây sào thoát y. Anh bảo tôi ngồi xuống, giống như một quý ông thực thụ sẽ làm, và ngồi xuống trước mặt tôi. Anh trừng mắt nhìn qua hàng mi và cau mày khi Tilly nhích vào cạnh tôi, ngắt lời hoặc nhìn chằm chằm. Cô ấy vuốt tay lên đùi tôi để an ủi và định nói gì đó, nhưng anh ấy ngắt lời cô ấy.
“Bây giờ em cảm thấy thế nào? Tôi có thể lấy cho em bất kỳ thứ gì em cần.”
“Tôi... Tôi - Tôi nghĩ...” Tôi lẩm bẩm một cách lo lắng. Cắn nhẹ môi mình vì cái nhìn chăm chú của anh.