Lông mi dài mảnh của người thanh niên tạo thành một cái bóng, rơi xuống mí mắt nhợt nhạt, tính tình rõ ràng có vẻ hơi ưu sầu, nhưng chẳng biết tại sao lại có loại năng lực kiên định.
Trình Tập nhìn những người trong quá khứ, gần như rơi nước mắt.
“Thủ tịch Giang, ngài rốt cuộc đang ở đâu?”
“Rốt cuộc... tại sao ngài lại phản bội Tòa thánh.”
Đợi Tích Long về.
Giang Dạ cảm nhận sâu sắc được sự khác biệt trong suy nghĩ giữa các loài.
Mỗi con Tích Long đều ngậm một con Trùng tộc có râu, bọn chúng hào hứng khoe với cậu về chiến tích của mình.
Giang Dạ phức tạp nhìn về phía bên cạnh, chỗ của Vưu Lan Đức. Từ gương mặt lạnh lùng của con rồng đó không thể nhìn ra biểu cảm gì, nhưng Giang Dạ có thể cảm nhận được cảm xúc của Long tộc, cậu biết, Vưu Lan Đức cũng ngạc nhiên.
Có lẽ chính Vưu Lan Đức cũng không ngờ, Tích Long chỉ mang về một ít thức ăn, không có bảo vật.
Giang Dạ nhìn vào những đôi mắt đen láy sáng lấp lánh, không cảm thấy thất vọng, cậu chỉ có chút khó xử.
Đừng nói là Trùng tộc còn sống có thể lăn lộn dưới răng Long tộc này, ngay cả Trùng tộc được nướng khô, chiên vàng giòn, cậu cũng không muốn ăn, dù cho Trùng tộc này luôn là món ăn ngon thượng hạng của Long tộc.
Ký ức truyền thừa nói rằng cơ thể Trùng tộc rất giàu protein, nhai như vị thịt bò nhưng cũng không được.
Giang Dạ khó khăn lắm mới kiểm soát được biểu cảm có chút buồn nôn của mình, cuối cùng đấu tranh hỏi.
“Đây là cho tôi sao?”
“Chủ nhân! Ăn đi!” Thủ lĩnh Tích Long nói.
Trùng tộc da đen bị Long tộc cắn chặt kêu lên vài tiếng, nghe thấy từ “ăn” liền xụi lơ.
Cũng không biết là chết thật hay chết giả, nhưng rõ ràng, chúng rất sợ mình sẽ trực tiếp vào bụng của một Long tộc nào đó.
Hách Lạp nhìn Trùng tộc bên mép Long tộc, nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng, không khỏi thầm trách mình quá thất sách.
Đàn Long tộc này lúc cần thông minh thì không thông minh, lúc không cần thông minh thì lại đặc biệt thông minh, biết rằng Điện hạ chưa ăn gì ngoài vỏ trứng, sao cậu ta lại không nghĩ đến cách này để làm vui lòng Điện hạ.
Quả nhiên ba trăm sáu mươi lăm nghề, nghề nào cũng có người giỏi, làm thú cưng, lấy lòng chủ nhân là tuyệt kỹ.
Hách Lạp Tư không chịu thua, nói: "Cho Điện hạ ăn thịt, sao có thể dùng con Trùng tộc nhỏ như vậy, để tôi đi bắt con to hơn."
Giang Dạ nhìn Trùng tộc trước mắt, lớn cỡ cái đầu của mình, tròn mắt kinh ngạc.
To hơn cả con này, vậy thì còn gì nữa.
Cậu vội vàng ngăn lại: "Hách Lạp, đừng!"
"Tôi nghĩ rằng tôi..." Giang Dạ ngập ngừng, mím chặt môi, sau nhiều lần do dự, cuối cùng chọn từ bỏ thể diện thay vì ăn Trùng tộc: "Tôi còn nhỏ, ăn vỏ trứng là đủ rồi."
Khuôn mặt trắng trẻo của thiếu niên tóc vàng đỏ bừng lên như quả lựu tươi, tươi sáng và đầy sức sống.
Cậu ngượng ngùng một lúc lâu, nhưng thực ra chẳng có Long tộc nào cảm thấy lời cậu nói có vấn đề, cậu chẳng phải còn nhỏ sao?
Nhưng Long tộc xung quanh đều có tính cách thô kệch, không hề hiểu được rằng Giang Dạ đã dũng cảm như thế nào mới có thể dùng lý do "cậu còn nhỏ" để từ chối ăn con Trùng tộc này.
Chúng nghĩ rằng Giang Dạ chưa ăn bao giờ nên không dám thử, càng nhiệt tình giới thiệu hơn.
Để làm mẫu cho ấu tể, chúng tự mình ăn vài con trước.
Những chiếc răng sắc nhọn của rồng trực tiếp đâm thủng lớp vỏ của Trùng tộc, dịch xanh đặc tràn đầy miệng.
Cách ăn của Long tộc khá nguyên thủy, ăn uống cũng không đẹp mắt, nhưng có thể thấy rằng nếu bỏ qua tiếng kêu đau khổ của Trùng tộc, chúng ăn rất ngon lành.
Trong tiềm thức của Giang Dạ, với tư cách là nhân loại, nói với cậu rằng Trùng tộc rất nguy hiểm, rất xảo trá, là kẻ thù của nhân loại, thường xuất hiện thành đàn, đe dọa đến sự an toàn của nhân loại.Nhưng trong cảnh tượng địa ngục Trùng tộc trước mắt, Giang Dạ thực sự không thể liên kết vai trò phản diện với Trùng tộc.
Vì so với Long tộc, Trùng tộc chẳng giống phản diện chút nào, thậm chí còn có chút... đáng thương.
Tích Long không thông minh như Hách Lạp tưởng.