Vưu Lan Đức vừa vặn lại đang ở bên cạnh, anh bèn hơi nhích lại gần.
Nhưng chưa được một hai giây, Tích Long lại trở nên phấn khích.
Tất cả đều hướng đến phía cửa mà bay đi, cũng không mở cửa, trực tiếp đâm thành một cái lỗ lớn, đặc biệt là âm thanh phát ra khi đâm vào cửa, làm người nghe cũng có thể hít ngược một hơi khí lạnh.
Giang Dạ còn chưa kịp nuốt vỏ trứng đang nhai trong miệng, bỗng vỗ ngực một cái, nói không rõ ràng: “Làm sao đây, tại sao bọn họ lại chạy chứ.”
“Mau ngăn cản... bọn họ lại.”
Vưu Lan Đức dùng đôi cánh rồng vỗ nhẹ vào lưng Giang Dạ, bảo cậu đừng lo lắng.
Giọng nói nhàn nhạt lạnh như băng.
“Bọn họ lại tiến hóa rồi.”
“Anh có thể cảm ứng thấy dấu vết của báu vật được truyền tới từ một nơi rất xa.”
Cho nên lần này, không cần ngăn cản, bọn họ chỉ là muốn dâng lên lễ vật cho tân vương mà thôi.
...........
Quân thẩm phán đi bắt Tích Long kia, mặt xám mày tro trở về trên tinh hạm, lại hướng về phía Tòa thánh để báo cáo tin tức.
Tòa thánh trả lời rất chậm, trong giọng nói cũng tràn đầy vẻ khó tin.
“Một con Tích Long màu trắng đáng sợ ư?”
“Tích Long đâu có màu trắng?”
“Chính chúng tôi đã tận mắt nhìn thấy.” Thủ lĩnh cau mày nói.
Bởi vì họ không muốn phơi bày quá trình thực hiện nhiệm vụ của quân thẩm phán ra ánh sáng cho dân chúng thấy, vậy nên họ đã tắt máy giám sát đi, cũng xóa sạch dữ liệu lưu trữ, nhưng sự thật đúng là như vậy, có rất nhiều anh em của anh ta cũng nhìn thấy.
“Quân thẩm phán, không ngờ các người vì để che giấu thất bại của mình, lại bịa ra lời nói dối trắng trợn như vậy.”
“Phòng thực nghiệm bên kia không thực nghiệm một con Tích Long nào là màu trắng cả.”
“...Chúng tôi không hề bịa ra.” Thủ lĩnh cố chấp nói.
“Được rồi được rồi, rốt cuộc đến khi nào các người mới có thể chấp nhận sự thật rằng quân thẩm phán đã xuống dốc, không bắt về được nổi một con, nhiệm vụ tiêu diệt động vật thực nghiệm cũng không hoàn thành.”
Tin tức vang xa đầy châm chọc, lạnh đến thấu xương.
Thủ lĩnh siết chặt nắm đấm, không thốt ra bất kỳ lời phản bác nào.
“Cũng không cần các người. Phòng thực nghiệm đã bổ sung một bản báo cáo, bản thân đám Tích Long kia chỉ là sản phẩm loại hai, không chịu được thực nghiệm giày vò, cho dù có bị bắt đi cũng không sống được mấy ngày, sẽ không phơi bày kế hoạch của Tòa thánh ra ngoài ánh sáng. Ai đã mang Tích Long đi cũng không còn quan trọng, các người không cần lo lắng về chuyện này.”
“Chỉ là ta có hơi thất vọng. Mặc dù quân thẩm phán đã lâu không được Tòa thánh chính thức huấn luyện, nhưng các người cũng là thiên tài, sao có thể trở nên yếu ớt như vậy, ngay cả loại nhiệm vụ này cũng không làm được, còn muốn bịa ra lời nói dối để cứu vãn tôn nghiêm, thật đáng tiếc làm sao.”
Nếu sự thương tiếc này không kèm theo vài tiếng cười, có lẽ sẽ có người tin.
Thủ lĩnh lắng nghe mà không nói một lời.
“Trình Tập à. Cậu cũng đừng tiếp tục suy nghĩ xem làm thế nào để lấy lại vinh quang của trước đây nữa. Tòa thánh có thể để quân thẩm phán tiếp tục tồn tại, là đã nể tình lắm rồi, thuộc hạ của kẻ phản bội chỉ thích hợp ở những xó xỉnh u tối, nếu cậu cứ đi xuống mãi như vậy, sẽ chỉ khiến người ta cảm thấy buồn cười mà thôi.”
Dòng tin tức phía Tòa thánh bị cắt đứt.
Thủ lĩnh của quân thẩm phán, được gọi là Trình Tập đập chiếc vòng tay lên bàn, anh ta đứng thẳng lưng, mím chặt môi đứng lặng yên hồi lâu, sau đó mới nhìn về phía tấm ảnh chụp chung của hạm trưởng trong phòng điều khiển tinh hạm.
Đó là một tấm hình chụp chung gồm năm người, mỗi người đều có vẻ đẹp trai tuấn tú, nhưng bắt mắt nhất chắc chắn phải là người thanh niên trẻ với mái tóc đen và đôi mắt đen ở chính giữa.
Khuôn mặt người thanh niên vô cùng tuấn tú, mang theo khí chất của một mỹ nhân phương Đông cổ điển, không có biểu cảm gì, khuôn mặt hơi nghiêng, một đôi mắt đào hoa xinh đẹp nhẹ nhàng liếc qua, lại hơi rời rạc, có thể thấy là bức ảnh chụp nhanh.