Đây chính là đày vào lãnh cung trong truyền thuyết sao?
Chủ nhân đã gặp bọn họ rồi, nhưng vẫn không muốn mang bọn họ theo.
Giang Dạ giống như đang dỗ dành người bạn nhỏ học mẫu giáo, mà điều khiến cậu phải khổ não là cậu càng an ủi, Tích Long lại càng khóc dữ dội hơn, nước mắt như hạt châu rơi đầy đất, ngay cả nơi Giang Dạ đứng cũng mang theo một tia ẩm ướt, Tích Long càng tiến gần hơn, vây quanh cậu.
Giang Dạ cũng không quan tâm tới việc mình chạm vào đám Tích Long này có thể khiến mình yếu đi hay không, vỗ về rồi sờ vào đầu bọn họ.
“Hu hu hu.”
“Chúng tôi nhất định sẽ không chạy loạn nữa, nếu không ngài cứ đánh gãy chân chúng tôi, đừng đánh lên đầu.”
Không cần đâu, dù có nghĩ như thế nào, cũng quá đẫm máu rồi.
Giang Dạ gượng cười đáp lại: “Không cần, không cần đâu. Cứ trung thành ngây ngô là tốt rồi.”
Trong lúc Giang Dạ đang an ủi từng người một, bên ngoài bỗng truyền đến giọng nói hỏi thăm: “Bên trong có ai không?”
Giọng nói này khiến Giang Dạ, người vẫn đang an ủi Tích Long sợ hết hồn, cậu lập tức giơ một ngón tay lên làm âm thanh “Suỵt”, Tích Long không khóc nữa, rồi mới đáp: “Có người đến.”
Người đến chính là người phục vụ phụ trách bên cạnh Giang Dạ, nghe thấy âm thanh thiếu niên trong trẻo bên trong, anh ta lập tức cảm thấy yên tâm.
“Hóa ra là cậu Giang à, sao hôm nay cậu lại ở trong phòng này, cậu không sao chứ, tôi nghe thấy có tiếng khóc ở đây, cậu lại thấy khó chịu sao?”
“Tôi không khóc, là do tôi mở phim truyền hình có cảnh đang khóc, anh cứ làm việc của anh đi, không cần phải để ý đến tôi đâu.”
“Vâng, cậu Giang.”
Sau khi đám người rời đi, Tích Long lại bắt đầu muốn “Khóc” ở phía trước.
Hách Lạp, người đã luôn luôn im lặng chờ đợi đứa trẻ an ủi Tích Long xong, mới phóng tinh thần lực trên người ra.
Cảm nhận được luồng tinh thần lực đáng sợ, đám Tích Long đã cố kìm nén nước mắt.
Bởi vì tinh thần lực của Thanh Đồng Long dường như đang âm thầm ám chỉ rằng “Đừng ra vẻ nữa, nếu Hoàng Kim Long không làm, thì cậu ta sẽ ra tay”.
Hách Lạp tàn nhẫn nói.
“Điện hạ, tôi cảm thấy bọn họ chắc là không còn sợ nữa.”
Hoàng tộc trước kia nào có kiên nhẫn nghe Tích Long khóc nhiều như vậy.
Cậu ta kéo một con Tích Long đang dụi nước mắt trên đùi Giang Dạ ra, xoay mấy vòng ở trên tay, tìm được chính xác một chỗ lõm xuống ở sau mông.
“Tôi nghĩ cậu là người ít xấu hổ nhất đó.”
“Vì nếu khóc, vảy rồng ở trên mông cũng được rút ra rồi.” Hách Lạp ghét bỏ nói.
Long tộc bị cậu ta vạch trần bèn che mông lại.
Sau đó Hách Lạp lại đặt xuống, rồi xách một con lên: “Còn cậu nữa, cậu xem trên cánh rồng của cậu đều là dấu móng tay này.”
“Kỹ thuật diễn của các người vụng về quá, cũng chỉ có thể lừa được rồng con vừa mới ra đời chưa đầy một tháng thôi, chứ không lừa được chúng tôi đâu.”
“Mau giải tán đi, Điện hạ còn đang bị bệnh đấy.”
“Đừng để ta phải vạch trần trò lừa bịp của các người lần nữa, mất mặt lắm.”
Tích Long xung quanh Giang Dạ liếc mắt nhìn nhau, lúc nhìn Giang Dạ thêm lần nữa, bỗng lộ ra một ít áy náy hiếm hoi.
Rối rít phe phẩy cái đuôi, rồi xám xịt bò đi.
Sau khi bọn họ rời, có không ít vảy rơi xuống đất, rõ ràng Tích Long giả khóc cũng không ít.
Giang Dạ: “...”
Hóa ra là giả vờ.
Giang Dạ không biết rằng không phải lúc nào bọn họ cũng giả vờ, ngay từ ban đầu, bọn họ quả thật sợ bị Giang Dạ chán ghét.
Chỉ là sau đó, được an ủi một lát, đám Tích Long mới phát hiện Giang Dạ rất dịu dàng, bọn họ vừa khóc vừa có thể được Điện hạ âu yếm, nếm được vị ngọt, thì không muốn buông tay.
Nhìn thấy dáng vẻ tràn đầy tinh thần phấn chấn của đám hí tinh, Giang Dạ bất lực mỉm cười, lấy vỏ trứng ngậm vào trong miệng, cuối cùng ăn vỏ trứng có hơi chậm lại, xém nữa cậu đã bị “Các yêu tinh” ép khô tinh khí, hiện tại cả người có hơi choáng váng.