Chương 27

Cậu chớp chớp đôi mắt sáng rực, sau đó chìa ngón tay trắng nõn mềm mại ra.

Ngay khi cậu chuẩn bị tiếp cận những con Tích Long, Vưu Lan Đức đã đoán trước được suy nghĩ của cậu, sớm chặn cậu lại.

“Không được.”

Giang Dạ trực tiếp nhìn thẳng vào đôi mắt màu xanh băng đó.

Nhìn thẳng vào đôi mắt rồng màu xanh băng đó không giống như khi nhìn thẳng vào mắt Tích Long, khi ánh mắt Giang Dạ giao nhau, màu xanh băng bên trong rõ ràng có cảm xúc chuyển động, tuy rằng chỉ có một tia, nhưng khối màu xanh ở giữa lại rất nổi bật.

“Em vừa mới ngất đi.”

Làm sao có thể để một đứa trẻ liên tiếp ngất đi mấy lần.

“Bọn họ sẽ không có cơ hội chạy trốn nữa đâu.”

Cho dù bọn họ có nhận ra hay không, thì bọn họ cũng đang bảo vệ an toàn cho chính mình.

Khi cần thiết anh sẽ sử dụng đến phương pháp đặc biệt.

Giang Dạ lắc đầu, từ nút không gian lấy ra một cái vỏ trứng.

“Không sao đâu, hiện tại em có thể bổ sung năng lượng bất cứ lúc nào.”

Khi Giang Dạ lấy vỏ trứng ra.

Tích Long vừa mới ngẩng cao đầu bỗng nhiên lần lượt ngã xuống đất.

“Điện... Điện hạ.”Lần này, quả thật rất đột ngột, căn phòng vốn bình yên bỗng trở nên ồn ào trong nháy mắt.

Giang Dạ cầm vỏ trứng sững sờ.

Đầu óc bỗng vang lên “Ù ù”, gọi cậu bằng cái gì cũng có.

“Điện hạ, chủ nhân” tiếng gọi ầm ĩ thay nhau vang lên khắp cả căn phòng, đám Tích Long đều hết sức lo sợ, trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ diễu võ dương oai trước đây của bọn họ.

Bởi vì quá hỗn loạn nên Giang Dạ đành phải lên tiếng để duy trì trật tự: “Im lặng nào!!”

Tiếng gọi ầm ĩ của Tích Long đột nhiên dừng lại, tất cả đều ngoan ngoãn ngậm miệng rồng lại, thủ lĩnh phía trước chỉ hận không thể cắm đầu xuống kẽ hở dưới đất, toàn bộ đầu rồng đều run rẩy.

Đối mặt với cảnh tượng đám rồng thần phục như vậy, Giang Dạ không khỏi nhìn về phía vỏ trứng màu vàng đang ở trên tay mình.

Mặc dù có thể cậu thật sự sẽ có ngôi vua phải thừa kế, nhưng thật quá nực cười khi cho rằng cái vỏ trứng này là long ấn.

Giang Dạ lẩm bẩm nói: “Tại sao bọn họ lại có thể dựa vào cái này để nhận ra em chứ.”

Nếu cái vỏ trứng này quan trọng tới vậy, cậu sẽ không nỡ ăn mất.

Tầm mắt Vưu Lan Đức rời khỏi đám Tích Long, sau đó nhìn về phía Giang Dạ đang cầm vỏ trứng trên tay, nhàn nhạt nói: “Bởi vì đó là báu vật của Hoàng Kim Long.”

Tích Long có năng lực tìm báu vật mà.

Với tầm quan trọng và tính hiếm thấy của Hoàng Kim Long, cái vỏ trứng này đương nhiên là báu vật rồi.

Chỉ cần bọn họ nhận ra vỏ trứng của Hoàng Kim Long thì tất cả đều sẽ đâu vào đấy.

Với sức mạnh vĩ đại của Hoàng Kim Long, sẽ không có con rồng nào chịu tin tưởng, mà vỏ trứng của Hoàng Kim Long lại rơi xuống tay cậu, vậy nên người cầm vỏ trứng nhất định là Hoàng Kim Long rồi.

Giang Dạ cũng đã đoán ra.

Cậu ngồi xổm trước đám Tích Long đang đặc biệt sợ hãi đó, nhỏ giọng thì thầm.

“Đừng sợ, nhận ra tôi là được rồi. Tôi không giận đâu.”

"Hu hu hu hu hu."

Tích Long khóc.

Chủ nhân Hoàng Kim Long có tính tình như thế nào, bọn họ làm thú cưng chẳng lẽ còn không biết sao? Bởi vì mang trong mình dòng máu cao quý bẩm sinh, nên mỗi con Hoàng Kim Long đều rất tùy tiện, ngang ngược, không ai có thể bì nổi, ngay cả tính cách của bọn họ cũng có phần là học từ chủ nhân.

Bọn họ không nhận ra chủ nhận, còn dùng thái độ đó đối xử với chủ nhân, dù không chết cũng sẽ bị lột da nha.

Thấy mình an ủi không thành công, Giang Dạ lại nói.

“Mấy cậu không nhận ra cũng không sao, có lúc ngay cả chính tôi cũng không chắc chắn lắm…” Giang Dạ ngừng nói, chuyển sang chuyện khác: “Tóm lại, chúng tôi sẽ đưa các cậu an toàn đến sao Long Tích. Đến lúc đó, các cậu cứ ở lại sống chung cùng người nhà, cũng đừng đi ra ngoài nữa, bên ngoài rất nguy hiểm đấy.”

“Hu hu hu hu hu.”