Lần này có người đuổi theo, bọn họ còn vào ngay lúc này chạy loạn, đã vượt quá giới hạn cho phép của Giang Dạ rồi.
Cậu không thể để bọn họ gây thêm rắc rối nào nữa, vì điều này sẽ làm trì hoãn việc họ quay trở lại Long vực.
Giang Dạ hỏi Hách Lạp: “Hách Lạp, tại sao những Long tộc khác vừa nhìn thấy tôi đã biết tôi là Hoàng Kim Long tộc, nhưng bọn họ lại không thể?”
Hách Lạp ôm mặt, tỏ ra ghét bỏ và trực tiếp nói.
“Bởi vì tinh thần lực của bọn họ quá yếu.”
Yếu đến mức ngay cả vua của mình cũng không nhận ra, với trình độ này thật sự có thể rời khỏi Long tộc.
Chờ đến khi bọn họ biết được thân phận thật sự của Điện hạ, không biết sẽ xấu hổ đến mức nào đâu, dẫu sao bọn họ cũng là thú cưng của Hoàng Kim Long, mà Điện hạ lại chính là Hoàng Kim Long.
Có thú cưng nào lại không biết an phận như vậy không?
Ừm, ngoại trừ Husky.
Giang Dạ bèn mở túi, quyết định lấy lý thuyết phục người một lần nữa.
Cậu vừa mở túi, một đám Tích Long đã từ trong túi nhảy ra.
Trước tiên liếc một vòng xung quanh, tìm bóng dáng của ngân long, lập tức trở nên ngoan ngoãn hơn, nhìn qua như thể đang nói rằng nếu không có ngân long, bọn họ nhất định sẽ bỏ chạy lần nữa.
Đôi mắt rồng màu đen, mong muốn ăn thịt Giang Dạ được viết một cách trần trụi, bọn họ cứ nhìn chằm chằm vào Giang Dạ.
Muốn biết cậu còn muốn làm gì nữa.
“Các người đừng chạy nữa.” Giang Dạ nói.
“Trong ký ức truyền thừa của tôi, các người rõ ràng rất ngoan mà.”
Đúng vậy, trong ký ức truyền thừa của Giang Dạ, Tích Long sẽ không nóng nảy như vậy.
Ít nhất cũng rất phù hợp với tiêu chuẩn của một thú cưng.
Ngày thường làm tổ cạnh hang ổ của Hoàng Kim Long, là rất bình thường.
Tại sao sống đến hàng vạn năm, lại thoái hóa thành Tích Long ngu ngốc và nóng nảy như bây giờ vậy.
“Nhân loại, làm sao có thể có được ký ức truyền thừa của rồng chứ.”
“Bởi vì tôi là rồng.”
“Đừng lừa dối thú cưng trung thành của Hoàng Kim Long vĩ đại, chúng ta cũng có mắt đấy!”
Hách Lạp không nhìn nổi nữa.
“Ở trước mặt các người chính là Hoàng Kim Long Điện hạ.”
Những lời này vừa nói ra, đám Tích Long yên lặng mấy giây, sau đó phá lên cười.
“Hô hô hô hô hô!”
“Hoàng Kim Long! Ta cũng nói ta là Bạch Ngân Long Vưu Lan Đức đấy, hô hô hô hô hô.”
Móng vuốt Vưu Lan Đức run lên.
Giang Dạ nhìn đám Tích Long kia, hơi nghiêng đầu, vốn dĩ cậu còn tưởng rằng đám Tích Long này chỉ là không nhận ra cậu.
Không nghĩ tới đến cả Vưu Lan Đức mà bọn họ cũng không nhận ra.
“Con đường của tên Vưu Lan Đức đó cũng đã đến hồi kết rồi, chờ đến khi Hoàng Kim Long ra đời tìm được chúng ta, chúng ta nhất định sẽ kể cho ngài ấy nghe về mọi hành vi tàn bạo của anh ta, sao anh ta lại dám ức hϊếp…..thú cưng của Hoàng Kim Long vĩ đại chứ, chúng ta nhất định sẽ bắt anh ta phải trả giá thật lớn.”
Nghĩ đến đây, thủ lĩnh Tích Long bỗng quay đầu lại xin chỉ bảo từ đồng đội.
“Hồi đó chúng ta làm nũng kiểu gì vậy.”
“Hình như là meo meo meo?”
“Không phải, đó là mèo.”
“Hình như là be be be?”
“Đó là dê mà.....”
“Cứ tùy tiện kêu là được, chúng ta là thú cưng được chủ nhân Hoàng Kim Long yêu quý nhất, đến lúc đó sẽ ra tay đánh chủ nhân cút đi.”
Nhìn những con Tích long có làn da màu xanh lục đậm đó, Giang Dạ nghĩ.
Chẳng trách lại màu xanh, vừa mở miệng chính là lão trà xanh.
Giang Dạ nhìn vào làn da hơi mang theo ánh vàng, đột nhiên cúi xuống liếc tay mình.
Mặc dù không biết là nguyên lý gì, nhưng kể từ khi cậu chạm vào Tích Long lần trước, đã tăng cường năng lực cho Tích Long.
Nếu cậu có thể tiếp tục sử dụng năng lực này tiến hóa cho Tích Long , làm ngay trên thân của một con Tích Long, để con Tích Long này nhanh chóng lớn lên, lớn đến trình độ có thể cảm nhận được cậu là Hoàng Kim Long, sau đó sẽ để con Tích Long này thay mặt cậu nói với những Tích Long khác, cậu chính là Hoàng Kim Long, liệu có thể nói chuyện với bọn họ được không?