Nếu như là ngày xưa, đại ca sẽ tiếp cận đến sức cùng lực kiệt, làm sao có thể làm ra loại chuyện ôn hòa như việc thả người này, không trực tiếp dùng tay không xé người đã là chuyện không tệ rồi.
Hách Lạp đắm chìm trong suy nghĩ đến nỗi không nhận ra ánh mắt của đại ca bọn họ luôn ở trên người đứa trẻ.
Bạch Ngân Long không phải giải thích cho Hách Lạp nghe, mà là anh đặc biệt giải thích cho Giang Dạ nghe.
Quả nhiên Giang Dạ cười đến nở hoa, lại đem tất cả những thứ rối rắm trước đó quét sạch vào hư không.
Không chết là tốt rồi.
Cậu rất sợ nghe được tin Vưu Lan Đức trở về sau khi gϊếŧ một nhóm người, ký ức của nhân loại thực sự đã ngăn cản cậu tiếp nhận sự máu lạnh của rồng, vậy nên cậu cũng không biết phải hỏi thế nào.
Hiện tại biết Vưu Lan Đức đã không cần cậu nhắc nhở mà vẫn lựa chọn phương thức ôn hòa hơn, trong lòng cậu không khỏi cảm thấy ấm áp.
“Chạy rồi lại chạy.”
“Không sao đâu, chúng ta vốn là muốn đưa Tích Long trở về sao Long Tích trước, chỉ cần Tích Long không bị thất lạc là được.”
Hách Lạp từ suy nghĩ không biết có phải do đại ca ngủ ngon hơn cho nên tính tình mới tốt như vậy, đến nhìn thấy nụ cười thỏa mãn của Giang Dạ, cậu ta vẫn không hiểu.
Là bởi vì Giang Dạ Điện hạ không muốn nhìn thấy những con thú hai chân đó chết ở đây, vậy nên đại ca Vưu Lan Đức mới làm như vậy.
Không hổ là đại ca, ngay cả cảm xúc của Điện hạ cũng có thể dự đoán chính xác đến như vậy.
Chỉ cần Điện hạ vui vẻ, đừng nói là thả ra mười mấy con thú hai chân, bảo bọn họ mỗi ngày nhốt những con thú hai chân đó lại với nhau, thỉnh thoảng trêu chọc bọn họ một lát, để cho bọn họ chạy, rồi bắt, bắt lại xong thả ra đều được.
Dù sao bọn họ cũng chỉ là mấy con thú hai chân yếu ớt, còn có thể lật trời được sao?
Giang Dạ cũng không biết lòng tốt của mình với nhân loại đã khiến cho một con Thanh Đồng Long nảy ra ý tưởng gần giống với trò chơi sinh tồn của nhân loại, cậu ta chỉ là hận sắt không thành thép nhìn đám Tích Long ở trên bàn, mang theo oán trách mà chọc chọc cái túi.
“Chỉ cần phút chốc không nhìn đến bọn họ, là bọn họ đã dám lật tung cái nóc nhà, thật là ngang ngược mà.”
Cũng không biết những con Tích Long này đã làm thế nào để có thể bình an sống sót cho đến bây giờ, với chỉ số thông minh của bọn họ, thực lực với cùng thực lực cũng không phù hợp với trình độ nóng nảy này, việc bọn họ có thể sống sót đến bây giờ nhất định đã là một kỳ tích rồi.
Giang Dạ nhìn cái túi thường thường có mấy cái móng vuốt và đầu thò ra ngoài, quả thực có hơi đau đầu.
Chạy cái gì đây.
Phía sau còn có người đuổi theo bọn họ, bọn họ sẽ không muốn trở lại buổi đấu giá kia rồi tiếp tục bị nhốt lại đâu.
Bọn họ không bị nhốt ở đây, còn được ăn uống ngon lành, cũng không bị đánh bằng roi nữa.
Làm sao cậu ta có thể là cùng một đám với những người xấu ở hội đấu giá đó được.
Giang Dạ cảm thấy mình cần phải nói rõ với đám Tích Long này rằng cậu không phải là kẻ thủ của bọn họ mà là bạn bè của bọn họ.
Thực ra, trước đây Giang Dạ đã muốn hợp tác với bọn họ.
Nhưng để đi lên từ việc hợp tác là rất khó khăn, tổng kết một câu chính là, những con Tích Long này cũng không tin cậu là rồng, cũng không tin cậu sẽ thả bọn họ ra, nếu nhất định phải để bọn họ tin tưởng cậu là rồng, thì bọn họ nhất định sẽ để cho cậu biến đổi, nếu như cậu không biến đổi được, vậy thì cậu sẽ không phải là rồng.
Điều này đặc biệt khó khăn đối với Giang Dạ, bởi vì cậu không thể biến thành rồng, vì thế ở trong mắt đám Tích Long này, cậu sẽ mãi mãi không phải là rồng thực sự.
Hách Lạp, Đại Nguyệt, Tiểu Nguyệt cũng hỗ trợ giải thích, nhưng bọn họ vẫn không tin, bọn họ cảm thấy Hách Lạp, Đại Nguyệt, Tiểu Nguyệt đều bị cậu bắt làm nô dịch Long tộc.