Chương 24

Ông ta liếc nhìn thật sâu vào con bạch ngân Tích Long mạnh mẽ kia, vô cùng hiểu rõ thời thế mới là người tài giỏi rồi mang nhân mã của mình rút lui về phía vũ trụ.

Sau khi những binh lính của nhân loại rời đi, Vưu Lan Đức xoay người bay về phía tinh hạm.

Anh nhanh chân đến xem tình huống của đứa trẻ như thế nào.

Cũng thật đúng dịp.

Cùng lúc đó, một đám Tích Long chân chính đã biến thành kích thước bình thường bay ra từ cửa kho hàng tinh hạm, nơi mà Vưu Lan Đức chuẩn bị bay về.

Bọn họ đang dùng ngôn ngữ của rồng chúc mừng rằng cuối cùng bọn họ cũng đã rời khỏi cái túi.

“Hahahahaha, con Bạch Ngân Long đó cuối cùng cũng không thấy đâu!”

“Chẳng lẽ anh ta cho rằng anh ta không có ở đây, chúng ta vẫn sẽ ngoan ngoãn ở trong túi sao hahahahaha!!”

“Đáng tiếc lại không thể ăn đứa trẻ nhân loại kia được, thật là thèm quá đi.”

“Này, người anh em chạy nhanh quá, đến đó khi nào vậy.”

Không đúng, vảy màu trắng đặc biệt như vậy, sao bọn họ lại không nhớ rằng trong số bọn họ có một người anh em khác đặc biệt như vậy.

Trong khi những con Tích Long vẫn đang sử dụng năng lực não bộ hạn chế của mình để nhớ lại bạn bè thân thích, con “Tích Long màu trắng” đặc biệt kia đã bay đến bên cạnh bọn họ. Nhìn thấy cặp mắt rồng màu xanh băng làm người ta sinh lòng sợ hãi quen thuộc kia, ngôn ngữ rồng của bọn họ bỗng mắc kẹt trong cổ họng.

..........

Sau một trận đánh “Bùm bụp” tơi bời.

Trên bàn uống trà tại phòng Hách Lạp có nhiều thêm một túi Tích Long.

Giang Dạ nghe thấy tiếng kêu nghẹn ngào thê thảm của Tích Long, chân mày bỗng co lại, bọn họ không thể lợi dụng khi hỗn loạn để lén trốn đi được.

“Chết tiệt, thả ông nội ra coi!” Tích Long giãy giụa hét lên.

Quả nhiên là như vậy.

Trạng thái tinh thần của Giang Dạ đã tốt hơn trước rất nhiều, cậu đến gần Bạch Ngân Long vừa mới trở về, mở miệng hỏi.

“Anh không bị thương chứ?”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy lo lắng của Giang Dạ, Vưu Lan Đức chợt dừng một lát, đáp nhẹ: “Ừ”.

Hách Lạp đi theo, không dám tiến lại gần, mà chỉ tò mò hỏi.

“Đại ca, những con thú hai chân lần này là từ đâu tới vậy?”

“Dường như bọn họ mạnh hơn đám thú hai chân tôi đã gặp lần trước.”

Nhưng mạnh đến mức nào thì cậu ta lại không xác định được.

Suy cho cùng, ai sẽ quan tâm đến sự khác biệt giữa con kiến lớn và con kiến nhỏ chứ ?

Cậu ta chỉ có thể cảm nhận được rằng những người lính mặc quân phục bạch kim đến lần này còn có khí thế mạnh hơn đám lính đã ngăn cậu ta lấy Tích Long ở phòng đấu giá lần trước tới một bậc.

Đám binh sĩ lần trước trông như đã ở lại trong tháp ngà voi lâu rồi, không nóng không lạnh lại sống trong nhung lụa. Còn đám binh sĩ lần này trên người lờ mờ mang theo một tia sát khí, ánh mắt cũng kiên định hơn.

Vưu Lan Đức nhìn Hách Lạp, nhàn nhạt nói: “Không biết.”

“Bọn họ đi rồi.”

Hình dạng con người của anh không có ký ức về việc làm rồng, nhưng hình dạng rồng của anh lại có ký ức về việc làm con người.

Khi ở dạng con người, anh đã từng thấy qua không ít ánh mắt xem cái chết như không vậy.

Cho dù có giữ bọn họ lại thì anh cũng không thể moi ra được thông tin nào khác, vậy nên mới thả bọn họ đi.

Lúc này Hách Lạp sợ ngây người.

Đi theo bên cạnh Vưu Lan Đức lâu như vậy, làm sao Hách Lạp lại có thể không biết rằng dưới trận tinh thần lực của Vưu Lan Đức, từ đầu đến cuối sẽ không thể nào có nhân loại chạy thoát khỏi anh.

Trừ khi là được thả ra.

Lại còn thực sự thả ra một đám nhân loại đến tìm anh để đánh nhau, xem ra tâm tình của đại ca không tệ nha.

Đám nhân loại kia thật là may mắn.

Lần trước đại ca ngủ ở bên cạnh Điện hạ một đêm, hiện tại lại được ngủ đủ giấc, nên cảm xúc mới ổn định lạ thường.