Trao cho Thần Lâm giáo địa vị chính thức, biến Thần Lâm giáo trở thành tín ngưỡng tôn giáo chính thống của quốc gia.
Bọn họ cũng thừa nhận rằng thần đã trao tặng cho bọn họ những quyền lực hoàng gia này, như vậy những người tin vào thần sẽ đồng thời nghe theo lệnh của hoàng gia.
Ý tưởng của hoàng gia Đế quốc Tinh Trạch và Thần Lâm giáo đều ăn khớp với nhau.
Bởi vậy sau khi trải qua mấy vạn năm, hiện tại ở Đế quốc Tinh Trạch, gần như không có người nào không tin vào Thần Lâm giáo.
Vừa nghe hạm trưởng nhắc đến Thần Lâm giáo, trong mắt thuyền viên đều sáng lên.
“Trời ơi, bọn họ có quan hệ gì với Thần Lâm giáo vậy?”
Hạm trưởng dường như là kể chuyện xưa, bèn nói hết tất cả những gì ông ta biết được cho thuyền viên đang tò mò.
“Thần Lâm giáo tuy là tôn giáo, nhưng không phải ai trong số bọn họ cũng đều là những tín đồ hào hoa phong nhã, cũng lại có không ít chiến sĩ kiên định vào tôn giáo với thực lực lớn mạnh, đoàn binh lính mặc đồng phục bạch kim vừa rồi, chính là quân đội của giáo hội, quân thẩm phán.”
“Quân đội này có số lượng người rất thưa thớt, chỉ có học sinh đứng đầu trường quân đội của Đế quốc mới có cơ hội thông qua buổi sát hạch tuyển chọn để tiến vào quân đội này. Mỗi người lính trong quân đội đều là chiến sĩ xếp hạng A trở lên. Gần như có thể nói, toàn bộ thiên tài của Đế quốc đều sa vào lưới rồi.”
“Điều này cũng tàn bạo quá đi!”
Thuyền viên lại nghi ngờ trong giây lát.
“Nếu bọn họ lợi hại như vậy... Tại sao lại không được nhiều người biết đến chứ?”
Giọng điệu hạm trưởng bỗng nặng nề: “Bởi vì nhiệm vụ của bọn họ không phải là chiến đấu với các chủng tộc khác.”
“Bọn họ là quân thẩm phán, kẻ thù của giáo hội mới là kẻ thù của bọn họ, bọn họ chỉ tuân theo mệnh lệnh của giáo hội thôi.”
“Ở Đế quốc, ai lại gây rắc rối với giáo hội.”
“Vì thế bọn họ mới không thường xuyên ra ngoài.”
Hạm trưởng như có điều suy nghĩ mà lẩm bẩm.
Nghe hạm trưởng nói, thuyền viên dần dần nhận ra có điều gì đó không ổn.
“Không đúng nha, sao ngài lại biết kỹ càng tỉ mỉ như vậy?”
“Chẳng lẽ ngài cũng là thành viên trong số bọn họ?”
Hạm trưởng nở một nụ cười cay đắng trên môi, rồi thở dài.
“Nếu đã bước vào quân thẩm phán thì sẽ không ra được, hơn nữa, ta nào có được tư cách đó.”
“Lúc ấy, quả thật ta đã tham dự xem qua buổi tuyển chọn một lần... Lần tuyển chọn đó, thật sự đã sinh ra một nhân vật rất giỏi nha.” Hạm trưởng nhớ lại nói.
.........
Lúc Giang Dạ tỉnh lại, trong miệng cậu vẫn đang ngậm một cái vỏ trứng.
Bên cạnh cũng không có bóng dáng của Bạch Ngân Long.
Hách Lạp đã biến trở lại thành người, vẫn như cũ ngồi xổm ở một bên, bốn chân thì chống xuống đất, hình ảnh đó đẹp đến nỗi cậu cũng không dám nhìn.
“Anh Vưu Lan Đức đâu rồi?” Giang Dạ ho nhẹ, hỏi Hách Lạp.
“Điện hạ đừng lo lắng, đại ca đi một lát sẽ trở về ngay, trong căn phòng này có tôi, rất an toàn nha.”
Giang Dạ nhìn chằm chằm vào Hách Lạp, người dường như đang che giấu điều gì đó.
Đối diện với ánh mắt dò hỏi quan tâm của Điện hạ như vậy, Hách Lạp trong nháy mắt bỗng trở nên mềm mại.
“Đại ca không thể biến thành người để trở về lấy đồ từ nút không gian của ngài, cho nên mới biến thành hình dạng rồng lớn hơn một ít rồi đưa ngài tới đây, để tôi lấy vỏ trứng từ nút không gian của ngài ra, cho ngài ăn một ít gì đó để bổ sung thể lực.”
“Sau đó, có một đám nhân loại thực lực không tồi tiến tới, vốn dĩ muốn trói đại ca thu nhỏ lại, nhưng trói không thành công, lại muốn gϊếŧ đại ca, hiện tại đại ca đang đi ra ngoài chiến đấu với bọn họ.”
Giang Dạ hơi cau mày lại.
Lập tức cậu có thể đoán được, khả năng là có người đã nhận lầm Vưu Lan Đức thành Tích Long.
Có lẽ là người của phòng đấu giá lần trước.