Chương 21

Người dẫn đầu xua tay, sau lưng lập tức có một đám binh sĩ tiến tới.

“Ông đã khóa những quyển sách này ở trong ngăn kéo rồi.”

“Mật khẩu cũng rất phức tạp, đã lãng phí rất nhiều công sức của chúng tôi.”

“‘Ta làm hải tặc mấy năm này’ ‘Làm hải tặc vũ trụ cần phải học hai ba điều’ ‘Vua hải tặc bản đặc biệt’ ông còn gì để nói không?”

Nhóm thuyền viên xung quanh hạm trưởng rối rít nhìn về phía ông ta.

Biểu cảm kia mang tính tố cáo.

Đây không phải là sách mà hạm trưởng đã tịch thu của bọn họ sao? Hạm trưởng vẫn khóa chúng ở trong ngăn kéo à?

Sắc mặt hạm trưởng lúc trắng lúc xanh, cũng không biết nên thừa nhận rằng mình thực sự là một tên hải tặc vũ trụ, hay là ở trước mặt thuyền viên thừa nhận mình quả thật có hội chứng hoang tưởng của tuổi dậy thì.

Vào lúc ông ta yếu ớt muốn mở miệng giải thích.

Một thuyền viên đối mặt với sự giám sát đột nhiên kêu lên.

“Thật sự có rồng!!”

Thế nhưng còn có Tích Long màu trắng à? Điều này không phù hợp với lẽ thường tí nào, không phải Tích Long đều có màu xanh sao?

Con Tích Long màu trắng từ nơi giám sát chợt lóe qua.

Thuyền viên chớp mắt, tự hỏi liệu những gì anh ta vừa nhìn thấy có phải là ảo giác của mình hay không. Người lính mặc quân phục bạch kim bên cạnh đã nhoài người về phía trước màn hình điều khiển, nhấn nút phát lại.

Lúc bắt được con "Tích Long" màu trắng kia, bọn họ cũng bối rối một lúc giống anh ta, sau đó suy đoán.

“Có lẽ là bệnh bạch tạng.”

Thuyền viên làm việc trên tinh hạm: “...”

Thuyền viên cảm thấy suy đoán này có hơi thái quá, nhưng cũng không phải là không có lý.

Đám người lính này có thể dựa vào một quyển truyện tranh, suy đoán ra hạm trưởng của bọn họ là hải tặc vũ trụ, vậy nên có thể nảy ra một cái suy đoán như vậy cũng rất bình thường nha.

Ngay lúc anh ta đang chửi rủa trong lòng, thì mấy người lính ở gần trước mắt đều rời đi.

Trước khi đi còn cảnh cáo rằng điều khiển tinh hạm cho thật tốt, không được nhìn giám sát, không được ra ngoài, một khi đi ra, rất có thể sẽ bị bọn họ bắn chết.

Chờ bọn họ hoàn toàn đi rồi, thuyền viên làm việc trên tinh hạm mới dám hỏi: “Hạm trưởng, ngài có biết bọn họ là ai không?”

Hạm trưởng vừa mới thở phào nhẹ nhõm, khi nghe thuyền viên làm việc trên tinh hạm hỏi vấn đề này, ông ta không khỏi nhíu chặt mày, biểu cảm trở nên rất nghiêm túc, quát lớn: “Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi.”

Thuyền viên bị câu chuyện làm cho nghẹn lời, tưởng rằng hạm trưởng của bọn họ sẽ không nói cho mình biết, nhưng khi nhìn thấy hạm trưởng không nhịn được muốn bày tỏ, lại tiến đến gần.

“Quốc giáo Đế quốc Tinh Trạch của chúng ta, chắc không ai là không biết nhỉ.”

“Đương nhiên rồi.”

Thần Lâm giáo trong miệng của thuyền viên tinh hạm, thực ra là sản phẩm của thế giới này.

Khi nhân loại còn ở trong vũ trụ của chính mình, cho dù trình độ khoa học kỹ thuật có phát triển đến đâu cũng không hề tin vào thần thánh, cho đến khi họ tới vũ trụ này.

Bởi vì vũ trụ này là vũ trụ của thần, mà thần lại thật sự tồn tại, nên sau khi chuyển đến vũ trụ này, nhân loại đã tiếp thu nền văn hóa tồn tại của thần, bởi vậy một tôn giáo đứng đắn tin vào thần đã ra đời. —— Thần Lâm giáo.

Thần rất hùng mạnh, lại cứu vớt nhân loại đã tự đánh mất vũ trụ của mình, cũng chí công vô tư mang vũ trụ này chia sẻ cho những chủng tộc khác, trong thế giới nhân loại vốn dĩ cũng có rất nhiều người ngưỡng mộ thần, cho nên giáo hội Thần Lâm đã trỗi dậy vô cùng nhanh chóng, đã dung hợp ba vũ trụ vào nhau trong vòng trăm năm, cũng cảm hóa được nửa quốc gia nhân loại.

Một nửa nhân loại của Đế quốc đều tin vào tôn giáo này, chủ nhân Đế quốc sao có thể không sợ được.

Hoàng thất Tinh Trạch rất sợ giáo hội sẽ tự thành lập đất nước riêng, trực tiếp chia Đế quốc thành hai nửa, bọn họ không muốn nhân loại mất đi địa vị thống trị, nên đã nảy ra một ý tưởng hay.