Bọn họ lại vừa vặn muốn đến sao Long Tích, cũng thuận đường đưa những con Tích Long này về nhà.
Tích Long vô cùng nguy hiểm, vấn đề giám sát Tích Long đã trở thành trọng tâm thảo luận của bọn họ.
Vưu Lan Đức chính là lựa chọn tốt nhất.
Bởi vì nỗi sợ hãi Vưu Lan Đức đã khắc sâu vào DNA của những con Tích Long này, cũng không biết bọn họ có phải là nhóm đầu tiên bị đánh hay không, nhưng rõ ràng là bọn họ rất sợ hãi lớp vảy màu bạc của Vưu Lan Đức.
Vào sáng sớm, ánh mặt trời giả tạo do hình chiếu ba chiều của tinh hạm, đã chiếu xuống cơ thể vạm vỡ của ngân long, làm lóe lên ánh sáng nhàn nhạt. Con rồng thu nhỏ kích thước, bỗng rũ thấp cái cổ dài xuống, như thể đang dò xét lãnh thổ của chính mình, từng bước một giẫm dọc theo chiếc túi vải, lại tỏ ra đặc biệt tao nhã, trong khi những con Tích Long xanh biếc mới tới lại run lẩy bẩy ở trong túi.
Sáng sớm tinh mơ đã thấy Bạch Ngân Long ở bên cạnh, cảm giác thật là khủng khϊếp!
Đây hẳn là một kiểu tra tấn mới do thú hai chân nghĩ ra.
Thật là đáng ghét.
Rõ ràng bọn họ mới là ác bá hành tẩu một phương, nhưng lại phải giả vờ ngoan ngoãn trước mặt một đứa nhóc thoạt nhìn không có tí uy hϊếp nào.
Cũng chỉ bởi vì con Bạch Ngân Long này!
Long tộc cấp cao cũng đã bị nhân loại nuôi nhốt!! Long tộc thật là sa đọa làm sao!!!
Nhìn sang bên kia, ngân long khẽ giơ móng vuốt, Tích Long lại nói nhỏ hơn.
Giống như nàng dâu nhỏ bị bắt nạt vậy.
Nghĩ đến ngày hôm qua bọn họ còn gào thét muốn lột da nhân loại, dường như đã qua mấy đời.
Giang Dạ nhớ rõ mình chỉ ngủ có một đêm.
Hách Lạp nói quả nhiên không sai, dùng Vưu Lan Đức tới trị bọn họ, thật sự rất có hiệu quả.
Giang Dạ mở chiếc chăn đắp đã lâu ra, đầu vẫn còn hơi choáng váng, một chân lại giẫm lên tấm thảm mềm mại, chậm rãi đi tới.
Cậu đi được vài bước đến bên cạnh bàn, mới vừa cúi người xuống, còn chưa kịp đến gần, đã bắt gặp một đôi mắt xanh băng của rồng, bên tai còn truyền tới một tiếng than nhẹ: “Trở về đi”.
Giang Dạ duỗi cánh tay ra giữa không trung, nhưng vẫn muốn vùng vẫy một lát, chớp đôi mắt màu xanh lục, dò xét đưa ra lời đề nghị: “Em đã xuống giường rồi, muốn sờ bọn họ một lát.”
Bọn họ hiện tại trông giống như có thể sờ được.
Rất ít người có thể cưỡng lại một đôi mắt xanh lục to như vậy, nhưng đáy mắt Giang Dạ lại có cảm giác chột dạ.
Vưu Lan Đức mang lại cho Giang Dạ cảm giác không giống với những con rồng khác.
Hách Lạp, Đại Nguyệt, Tiểu Nguyệt đều như vậy, nếu bọn họ đồng hành cùng nhau, ngón tay của cậu chỉ sai phương hướng, bọn họ nhất định sẽ cùng nhau đi theo hướng mà cậu đã chỉ đến cùng, cho dù đến sai địa điểm, bọn họ cũng sẽ nói đó là mục tiêu của chuyến đi.
Nhưng Vưu Lan Đức tuyệt đối sẽ không như vậy.
Sự khác biệt có thể là Vưu Lan Đức chưa bao giờ phục vụ cậu như một vị vua, cũng không gọi cậu là Điện hạ, mà chỉ coi cậu như một con rồng bình thường, đứa trẻ Long tộc cần được bảo vệ mà thôi. Giang Dạ nghĩ thầm, cậu định sẽ làm nũng.
Và cậu đã thành công.
Ngân long quay đầu, nghiêng nửa người, trên mặt thiếu niên còn mang theo nụ cười gian xảo.
Cậu bỗng bổ nhào đến trước mặt Tích Long ra sức mà sờ soạng hai cái.
Vuốt rồng đương nhiên sẽ không mềm mại như vuốt mèo, nhưng vẫn có cảm giác giống như chạm vào khối ngọc bích, hơn nữa còn kết hợp với vẻ mặt khó chịu của Tích Long, tựa như biểu cảm khổ mà không nói nên lời, lại càng thú vị hơn.
Giang Dạ mới vừa sờ hai cái, Tích Long dưới tay cậu bỗng trở nên không ổn, trên cơ thể nổi lên màu vàng nhạt, đặc biệt là ở vị trí móng vuốt lại càng rõ ràng hơn.
Giang Dạ ngơ ngác nhìn cảnh tượng này.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Vưu Lan Đức cũng nhìn thấy: “Dấu vết báu vật.”
Giang Dạ nhớ lại.
Trong ký ức truyền thừa của cậu có cái này.