“Chuyện gì đã xảy ra với mấy con Tích Long này vậy?”
Trong phòng thực nghiệm, một nhà khoa học mặc bộ đồ trắng với bọng mắt nặng nề bước ra, lau cặp kính vốn đã hơi mờ của mình.
“Đã xảy ra ít chuyện, có người đã cướp mất những con rồng chuẩn bị để lại cho hoàng gia long.”
Nhà khoa học nhướng mày: “Là thế lực nào đã can thiệp vào chuyện này?”“Dường như không nhìn ra được là thế lực gì. Người kia giống như không phải vì rồng mà đến, cậu ta muốn mua lại toàn bộ phòng đấu giá.”
“Vậy thì đi cướp về đi.”
“Chúng tôi đều cướp rồi, còn có toàn bộ vệ binh hoàng gia, nhưng cũng không đánh nổi.”
“Đối phương có rất nhiều người sao?” Nhà khoa học áo trắng nghi ngờ hỏi.
“Không... Cũng không phải.”
“Chỉ có một người thôi.”
“...”
“Tuyệt đối không thể nào chỉ có một người, phòng đấu giá được canh gác bởi mấy chục chiến sĩ cấp B, thế nhưng cậu ta lại có thể lấy hàng hóa đi mà không bị tổn hại gì, chắc chắn phải có một tổ chức khổng lồ đứng sau việc này, nhất định phải cẩn thận, không thể cướp lại hàng, thì phải phá hủy hàng.”
“Chớ để lộ ra.”
…….
Có những con rồng nhỏ này.
Giang Dạ cũng không để cho người phục vụ vào phòng mình nữa.
Không giống như Vưu Lan Đức và những người khác, chỉ số thông minh của đám Tích Long này chỉ ngang với trình độ của thú cưng, cũng không dễ khống chế, nếu có người bước vào, bọn họ lại đột nhiên gào lên, chắc chắn sẽ bị người trên tinh hạm phát hiện.
Theo như tin tức ở trên mạng mà cậu đã tra được.
Sự hiểu biết và nghiên cứu của nhân loại về Long tộc là rất nông cạn, cũng chỉ tốt hơn khi so sánh Long tộc như một thần thoại, họ biết Long tộc vẫn còn tồn tại, cũng biết về các loại rồng khác nhau, biết bọn họ rất hùng mạnh, biết bọn họ thích các mỏ năng lượng, hơn nữa còn thường xuyên ở lại những nơi có mỏ năng lượng, trừ những thứ này ra, họ cũng không biết gì thêm về Long tộc cả.
Không biết Long tộc có thể biến thành người, cũng không biết Long tộc có thể thu nhỏ lại.
Điểm này đối với Long tộc mà nói, là một loại bảo vệ rất tốt, nhưng cũng không phải Long tộc cố ý thực hiện, bọn họ chỉ là khinh thường với việc biến thành người và hóa nhỏ đi thôi, bởi vì nếu không biến đổi, thì cũng sẽ không có Long tộc nào chủ động thảo luận chuyện này với nhân loại, cho nên nhân loại mới không biết.
Giang Dạ không muốn để lộ Long tộc có loại năng lực này.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Cậu không muốn người khác nhìn thấy cậu mang theo mấy con rồng.
Có lẽ bị ảnh hưởng bởi ký ức của một con người, cho nên suy nghĩ của cậu lại càng giống với nhân loại hơn, sẽ không thẳng thắn như Long tộc chân chính, không âm mưu quỷ kế gì, tất cả mọi chuyện đều dựa vào nắm đấm, khó chịu lại đánh nhau.
Cậu cũng biết rõ đôi khi nhân loại còn nguy hiểm hơn cả Long tộc.
Chuyện cậu bị vạch trần mang theo rồng không đáng sợ, chuyện đáng sợ hơn cả là để lộ ra Long tộc cũng xen lẫn vào trong chuyện của nhân loại.
Khi Long tộc hùng mạnh không còn sống ở một góc nào đó của vũ trụ, nhân loại nhất định sẽ sinh ra một ít cảm giác nguy cơ.
Cậu không chỉ muốn tìm ra mình là ai trong thế giới nhân loại, mà còn muốn bảo vệ những con rồng đi theo cậu thật tốt.
Dáng người của bọn họ to hơn cậu, tuổi tác lớn hơn cậu, thậm chí còn coi cậu như một đứa trẻ cần được nuông chiều. Tuy nhiên, Giang Dạ vẫn cảm thấy ở một khía cạnh nào đó, cậu cũng có năng lực để bảo vệ bọn họ, dựa vào việc có lúc cậu cũng có thể suy nghĩ nhiều hơn bọn họ.
Giang Dạ đột nhiên hắt hơi, lại ngước mắt lên, ngân long vẫn còn ở trên bàn uống trà nhỏ, trên bàn uống trà nhỏ còn có thêm một túi chứa Tích Long.
Đây là điều mà bọn họ đã thảo luận cùng nhau.
Nếu đã cứu những con Tích Long này về, vậy thì phải cứu đến cùng.