Chương 17

Đây chẳng phải là nói, cậu có thể tùy tiện sờ bọn họ sao?

Lần trước tắm cho Vưu Lan Đức, cậu đã yêu thích cảm giác sờ vào vảy rồng rồi, nhưng khổ nỗi Vưu Lan Đức lại cùng tộc với cậu, cũng giống như nhân loại, dù mối quan hệ giữa hai người có tốt đến đâu, cũng không thể sờ tới sờ lui được, cho nên dù cậu vẫn muốn sờ nữa, cũng phải kiềm chế.Trong lúc Giang Dạ đang miên man bất định, Hách Lạp dường như nhìn thấu được suy nghĩ của Giang Dạ, lập tức ngăn cản nói.

“Ngài không thể tùy tiện tiếp xúc với bọn họ được.”

Giang Dạ không rõ hỏi: “Tại sao vậy?”

“Tính tình của bọn họ không được tốt lắm.”

“Bọn họ ở Long vực cũng rất hay chọc vào người khác, còn chuyên tìm rồng con ở Long tộc để khıêυ khí©h, sau đó lại rời khỏi Long vực.”

Bởi vì dáng người nhỏ, nên Tích Long chỉ dám ức hϊếp những con rồng con ở Long tộc có dáng người tương đương với bọn họ.

Gần như mỗi con rồng đều đã từng đánh nhau với Tích Long ngay từ khi còn nhỏ, nhưng chỉ có một vị đánh bại được Tích Long đến mức bọn họ không dám gây sự nữa.

“Bởi vì bọn họ đã đυ.ng phải một người rất cứng rắn.”

Nói đến đây, Hách Lạp không khỏi liếc nhìn đại ca của mình: “Bọn họ đã đυ.ng phải đại ca khi còn nhỏ, cậy đông hϊếp yếu cũng không thắng nổi, bị tổn hại nặng nề cả về thể chất lẫn tinh thần, vì thế đã xám xịt rời khỏi Long vực.”

Hách Lạp cảm thấy hơi đáng thương khi nghĩ đến chuyện này, bọn họ thật ngu ngốc, Vưu Lan Đức là hung thần mà không ai trong Long tộc dám chọc vào, cũng may người bọn họ gặp là Vưu Lan Đức còn tỉnh táo, nếu là Vưu Lan Đức khi nổi điên, rất có thể sẽ bị diệt tộc.

Giang Dạ không ngờ Vưu Lan Đức và Tích Long lại có mối liên hệ sâu xa như vậy.

Cậu nhìn về phía ngân long đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở bên cạnh, ngân long nhàn nhạt mở miệng.

“Không nhớ nữa.”

Giang Dạ: “...”

Vưu Lan Đức đánh bọn họ đến mức phải mang cả gia đình bỏ chạy, lại chỉ nói được ba chữ không nhớ nữa.

“Bọn họ chạy đến sao Long Tích, nơi đó không có rồng cũng như rất ít người cai quản, lập thành nhóm, hoành hành ngang ngược, bọn họ vẫn luôn là kẻ đầu sỏ gây chuyện ở sao Long Tích, khiến nhân loại kêu khổ thấu trời, thậm chí còn hỏi thăm Long tộc có thể mang Tích Long về lại Long vực hay không.”

Thực ra Giang Dạ càng nghe càng cảm thấy có gì đó không đúng.

Đây là đám Tích Long đáng thương được cậu cứu về sao?

Giang Dạ vẫn không tin vào cái ác.

Vảy của Bạch Ngân Long cậu còn không sờ được, chẳng lẽ đến cả vảy của Tích Long cậu cũng không thể sờ được sao?

Giang Dạ tiến lại gần những con Tích Long trông giống như đồ chơi khủng long.

Quả nhiên Tích Long không thông minh như Long tộc bình thường, bọn họ không học được ngôn ngữ nhân loại, chỉ nói được ngôn ngữ của rồng, tiếng rồng ngâm vô cùng trầm thấp, thay phiên nhau vang lên thật sự rất đau lòng, như thể đã chịu hàng ngàn oan ức.

Khi nghe được nội dung cuộc trò chuyện của bọn họ, cả người Giang Dạ bỗng cảm thấy không ổn.

“A! Chết tiệt! Cái đám nhân loại trời đánh này!! Các người cho rằng các người là ai, lại dám bán ông nội!"

“Aaa. Ta muốn lột da các người, nghiền nát nội tạng các người, chỉ ăn những miếng thịt ngon ngọt nhất. Các người cứ chờ xem.”

Nếu không phải đã nghe Hách Lạp nói qua bọn họ là kẻ yếu nhất trong cả Long tộc, thể nào cậu cũng sẽ nghĩ rằng mình đã bắt được con quái vật mạnh mẽ cỡ nào.

Còn có...

Nhóm tổ tiên Hoàng Kim Long, đây chính là thú cưng mà các ông đã từng nuôi sao? Bọn họ rõ ràng chẳng dễ thương chút nào!

Trong thế giới nhân loại có một thứ được gọi là mèo, các ông thực sự cần nên nhìn xem.

Đó mới chính là thú cưng thật sự.

“Nhân loại mua bọn họ để làm gì chứ?”

Thích tìm ngược sao?

Giang Dã hỏi với giọng điệu mỉa mai.

Thực ra trong lòng mấy con rồng đi theo cậu cũng gặp phải vấn đề tương tự như vậy.

.......