Chương 16

Giang Dạ sốt ruột chờ ở cửa phòng.

Lúc cậu đang đi loanh quanh, trước cửa bỗng xuất hiện người mà cậu muốn gặp, hay nói đúng hơn là rồng.Vào giây phút cuối cùng khi tinh hạm sắp rời cảng, cậu ta lại quay trở về tinh hạm.

“Hách Lạp, người phục vụ nói cuộc đấu giá đã kết thúc từ lâu. Đã xảy ra chuyện gì sao?” Giang Dạ lại gần mấy bước, lo lắng hỏi.

Hách Lạp kéo mạnh chiếc cà vạt khiến cậu ta thấy gò bó, chùm tóc màu vàng cạnh tai sẫm hơn trước rất nhiều, sau đó cậu ta lập tức biến trở lại thành con rồng như ban đầu.

“Đã xảy ra một số chuyện.”

Giang Dạ: “Rồng ở đâu?”

Không biết tại sao, cậu bỗng có một loại linh cảm chẳng lành.

Chẳng bao lâu, linh cảm của Giang Dạ đã trở nên ứng nghiệm.

“Tôi không mua, mà là mang về.”

Đại Nguyệt và Tiểu Nguyệt rối rít không đồng tình mà phản đối: “Điện hạ không muốn chúng ta ra tay với nhân loại, ngài lại bị cảm động nữa à?”

Vẻ mặt Hách Lạp bỗng trùng xuống. Thật ra, cậu ta cũng chưa từng nghĩ đến chuyện cướp bóc!

Cậu ta muốn giao nguồn năng lượng thạch anh ra, nhưng phải phá cục đá này, sao cậu ta lại không tiếc cho được, cậu ta chính là một con rồng, làm sao biết được nghèo kiết xác lại đến mức cả sỏi đá cũng không có.

Nhưng thực tế vốn dĩ đã không cho cậu ta cơ hội để bỏ tiền.

Hách Lạp kể lại toàn bộ câu chuyện một cách chi tiết.

“Cuộc đấu giá bán rồng kia, thật ra đã bị nhân vật lớn đặt trước.”

“Cuộc đấu giá chỉ là làm dáng một trận thôi.”

“Nếu không phải tôi đã cho quá nhiều, có thể bọn họ cũng sẽ không tiếp đãi tôi nữa.”

“Bọn họ muốn tôi thương lượng với người mua kia, nhưng họ lại không thương lượng với tôi, còn muốn đuổi tôi ra ngoài.”

Nếu đã không còn cách nào để mua, vậy chỉ còn cách là cướp.

Hách Lạp biết rất rõ, Điện hạ của bọn họ vẫn còn nhỏ, tính tình tương đối mềm yếu, cậu cũng không nói chi tiết về chuyện dính máu, nhưng Giang Dạ vẫn có thể đoán được.

Giang Dạ mím môi, hỏi: “Người... không có người nào chết chứ ?”

“Không có đâu.”

Điện hạ đã nói muốn giải quyết trong hòa bình mà.

Giang Dạ thở phào nhẹ nhõm, nhưng giọng điệu này hiển nhiên có hơi sớm.

“Nhưng mà toàn là tàn phế, bọn họ quá yếu, chỉ tùy tiện chạm một cái vào tay chân đã tàn phế, tôi còn nghi ngờ bọn họ chính là người đến để ăn vạ, còn để lại một ít cát sỏi cho bọn họ.”

Giang Dạ: “...”

Tính tổn thương thì rất nhỏ, nhưng tính vũ nhục lại cực mạnh.

Giang Dạ không biết có nên nhắc nhở nhóm Long tộc này hay không, về sau xuống tay phải nhẹ hơn nữa, lại nhìn biểu cảm nghi hoặc của Hách Lạp, cậu vẫn nên đè lời nói xuống thì hơn.

Bọn họ khẳng định vì cậu ta đã nỗ lực vượt qua, thế là Giang Dạ mới thuận miệng hỏi: “Con rồng được mang về đang ở đâu?"

“Bọn họ bị tôi đánh gục, ngoan ngoãn biến thành rồng nhỏ rồi.” Hách Lạp cầm chiếc túi trong tay lên, cân nhắc một lúc rồi ném chiếc túi lên mặt bàn.

Miệng túi mở ra, một đám rồng xanh nhỏ lập tức lăn ra, hết con này đến con khác va vào nhau rồi dừng lại.

Nhìn những con rồng nhỏ này, ký ức truyền thừa bỗng nói cho Giang Dạ biết tên của bọn họ là —— “Tích Long?”

Thương Nguyệt Long cũng tới gần.

“Hóa ra là Tích Long.”

“Chỉ coi là hai chân thú có hiểu biết, không bắt được rồng thật.” Tiểu Nguyệt bĩu môi, hừ một tiếng.

Giang Dạ vốn không biết sự khác biệt giữa Tích Long và rồng bình thường, nhưng cậu đã hiểu được điều đó sau khi tìm kiếm ký ức truyền thừa của mình.

Tích Long có dáng người nhỏ, chỉ số thông minh cũng tương đối thấp, rất nhiều Long tộc đều không công nhận Tích Long chính là rồng, ở trong Long tộc Tích Long được coi là loài thú hoang dã, rất lâu trước đây bọn họ còn được Hoàng Kim Long nuôi như thú cưng.

Thú cưng sao?

Ánh mắt Giang Dạ chợt sáng lên.