Thi thể Huệ phi vẫn bị quấn trong tấm vải mỏng, nằm lặng giữa điện vắng. Mùi tử khí bốc lên nồng nặc, khiến gã không khỏi nhăn mặt ghê tởm.
Khanh Vân bất lực thở dài:
“Trong cung vốn là như thế. Một mình ta sao mà nhấc nổi. Không biết bao giờ Ty Khí Quan mới sai người đến xử lý?”
Thực ra, tất cả đồ tang đã sớm bị Phúc Hải lấy đem bán sạch, chỉ lười xử lý thi thể Huệ phi. Gã trả lời đối phó:
“Không lâu đâu.” Trong lòng gã chỉ nóng ruột nghĩ cách giở trò với Khanh Vân, nhưng mùi tử khí nồng nặc trong điện khiến gã càng thêm bực bội.
Cũng may Khanh Vân nhận ra gã khó chịu, bèn nói nhỏ:
“Nơi này dơ bẩn. Nếu Phúc Hải công công có chuyện muốn bàn, chi bằng chúng ta sang hồ Nghê Phượng vừa mới đào để nói chuyện.”
Năm nay Đan Châu gặp hạn, hoàng đế ban chiếu tự trách, sai người cứu tế, lại còn lập đàn cầu phúc bên hồ Nghê Phượng. Nước cứu tế từ kinh thành đều đặn chuyển về, bá tánh nhờ đó mà được hưởng ân huệ. Mới hôm trước, công việc vừa hoàn tất, đám thợ cũng đã rời đi, chỉ chờ mấy ngày nữa sẽ thả đèn cầu phúc. Bởi vậy, hai ngày nay nơi này vắng bóng người.
Bên hồ Nghê Phượng, cây xanh rợp bóng, tiết xuân dần ấm, Phúc Hải bước đi trong đó, bỗng cảm thấy mát mẻ, trong lòng cũng dần dần khoan khoái hẳn lên. Lòng dâʍ ɭσạи lại bùng lên, gã toan ra tay.
Khanh Vân vừa đi vừa hỏi:
“Những đồ tang kia, ngươi định bán lấy tiền thế nào?”
Gã cười:
“Trong cung tự có đường dây.”
Khanh Vân nghe xong, trên mặt lộ vẻ ngạc nhiên, lo lắng hỏi:
“Chẳng lẽ là bí mật mang ra ngoài sao?”
Gã cười nham nhở:
“Ngươi cũng không phải chuyện gì cũng không biết.”
Khanh Vân thở dài:
“Ngày trước ta có sư phụ, người dẫn theo ta, cũng nói cho ta biết vài việc trong cung.”
Phúc Hải không dự đoán được chuyện này, sợ là sau lưng Khanh Vân có chỗ dựa, cái tay vừa mới vươn ra bèn thu trở lại.
“Là vị công công nào?”
“Không nói tới nữa.” Sắc mặt Khanh Vân ảm đạm: “Tháng trước sư phụ ta đã mất rồi.”
Trong cung thường có cung nhân chết. Vừa lúc tháng trước Phúc Hải cũng vừa tới Ty Khí Quan, gã cẩn thận suy nghĩ, hình như tháng trước không có cung nhân lợi hại nào chết cả. Trong lòng gã cảm thấy yên tâm hơn, ngoài miệng thì nói: “Bí mật mang ra ngoài cũng là một cách, nhưng chỉ có thể mang theo một ít đồ. Ngươi có biết bí mật mang theo thế nào không?”
Khanh Vân liếc mắt nhìn Phúc Hải, gương mặt y non nớt, đôi mắt trong trẻo, sâu thẳm, không giống như đã ở trong cung nhiều năm.
“Bí mật mang theo như thế nào?”