Chương 3

Thấy Khanh Vân còn ngần ngừ, gã liền dỗ ngọt rằng xưa nay mình vẫn làm thế. Ở chỗ Ty Khí Quan, gã từng không ít lần vơ vét của người chết. Không chỉ riêng gã, mà trong cung trên dưới ai nấy cũng đều như thế, bảo Khanh Vân cứ yên tâm.

“Đã như vậy, cảm ơn ân huệ của công công.”

Khanh Vân đành cúi mình tạ ơn. Đôi mắt Phúc Hải dán chặt vào bàn tay trắng trẻo của Khanh Vân, thấy y chắp tay bèn nắm lấy, làm ra vẻ thân tình. Gã cảm thấy đôi tay của thái giám nhỏ này thật mềm mại, khiến gã nổi cơn mê loạn, tê dại cõi lòng.

“Không cần khách khí. Hai ta vừa gặp mà như đã quen, chuyện này chẳng tính là gì.”

Khanh Vân ngây ngô chưa từng bước chân ra khỏi cung Ngọc Hà, bị gã nắm tay ve vãn cũng chỉ biết đỏ mặt cảm tạ:

“Đa tạ công công, chỉ là Huệ phi chết rồi, ta còn giữ chức gì trong cung Ngọc Hà?”

Trong lòng Phúc Hải thầm tính toán.

Nhan sắc của thái giám nhỏ này đúng là hiếm thấy, chắc chắn không phải vật tầm thường.

Để mỹ nhân như vậy chôn chân ở chốn lãnh cung hẻo lánh kia, chẳng khác nào ngọc chôn dưới bùn, uổng phí biết bao.

Mỹ nhân nhỏ này còn chưa thấu hiểu chuyện đời, lúc này còn đang ngây thơ hồn nhiên. Trước tiên lừa tới tay để gã đùa giỡn một chút, rồi lại đem hiến lên cho đám thái giám bên trên để cầu vinh. Đến lúc đó, gã vừa có tiền, lại vừa được thế, quả là một món lời trên cả mong đợi.

Gã lại đổi giọng, nói khéo:

“Bên Ty Khí Quan còn đang thiếu người. Gặp được ngươi hôm nay cũng là cái duyên. Nếu ngươi chịu nhường lại phần đồ tang kia, ta sẽ lo cho ngươi ra khỏi lãnh cung, đưa đến chỗ ta làm việc. Như thế chẳng tốt hơn sao?”

Khanh Vân nghe vậy thì xúc động không thôi, luôn miệng cảm tạ. Phúc Hải cũng vui vẻ ra mặt, trước tiên bảo Khanh Vân quay về cung Ngọc Hà bằng lối nhỏ để khỏi bị ai bắt gặp, chờ gã lo xong mọi chuyện rồi sẽ đến bàn bạc với y.

Nhưng trong lòng gã lại có toan tính khác.

Gã vốn chỉ là thái giám cấp thấp, sống chen chúc cùng đám thái giám khác, chẳng có chỗ thuận tiện để hành sự. Giờ Huệ phi đã chết, cung Ngọc Hà vắng lặng, chỉ còn mình Khanh Vân ở lại, chẳng phải là nơi lý tưởng để gã thỏa mãn thú tính, vừa dụ dỗ, vừa cưỡng ép mà giở trò với thái giám nhỏ kia sao?

Quả nhiên, hôm nay đến ngày nghỉ trực, gã liền nhân lúc mọi người không để ý lén mò đến cung Ngọc Hà.

Nơi này lạnh lẽo hoang phế, cỏ dại mọc um tùm, tường ngói tàn tạ.