Chương 2

Mấy hôm trước, từ cung Ngọc Hà có tin báo Huệ phi của triều trước mắc bạo bệnh mà qua đời. Thái giám nhỏ ở cung Ngọc Hà đến nhận đồ để lo tang sự, đúng vào lúc Phúc Hải trực ban. Gã vốn đang uể oải, bỗng ngẩng đầu nhìn thấy thái giám nhỏ kia, mắt lập tức sáng rực.

“Phúc Hải công công.” Thái giám nhỏ mới chừng mười ba, mười bốn tuổi, dáng người mảnh khảnh, mặc bộ y phục xanh thấp kém nhất của thái giám. Tóc đen giấu trong mũ, đen nhánh sáng bóng, giọng trong trẻo như oanh hót:

“Phiền công công trình lên trên, đêm qua Huệ phi vì bạo bệnh mà qua đời, chuyện khâm liệm không biết nên xử trí thế nào cho phải.”

Phúc Hải ở trong cung nhiều năm, chưa từng thấy thái giám nhỏ nào lại có nhan sắc thanh lệ đến vậy. Lòng gã chấn động, vội vàng tươi cười trả lời:

“Công công là người cung Ngọc Hà sao? Thảo nào ta chưa từng gặp. Xin hỏi quý danh của ngươi?”

“Không dám xưng công công, tiện danh là Khanh Vân.”

Cung Ngọc Hà vốn hẻo lánh, Hoàng đế nhân từ, thu nhận những phế phi của triều trước để họ cư trú ở đó. Nơi ấy lâu nay chẳng ai để tâm, Phúc Hải thậm chí không biết cung Ngọc Hà cũng có thái giám làm việc, lại còn là một thái giám nhỏ xinh đẹp đến vậy, trong lòng gã bèn nổi lên toan tính.

Đúng lúc bốn phía vắng người, Phúc Hải kéo Khanh Vân sang một bên thủ thỉ. Trước tiên gã hỏi y trên đường có gặp ai không. Khanh Vân đáp không, nói mình ở cung Ngọc Hà từ nhỏ, chưa từng ra ngoài gặp người ngoài. Nay Huệ phi đã chết, cung Ngọc Hà không còn chủ tử, y không còn cách nào mới phải ra mặt. Hơn nữa y lại nhát gan, rất sợ người lạ, nên chỉ dám men theo đường nhỏ mà đi, thấy chỉ có một mình Phúc Hải ở đây mới dám tới gần.

Phúc Hải mừng rỡ như điên, thầm nghĩ: “Bảo bối bị giam ở Lãnh cung này hôm nay lại để ta nhặt được!”

Gã nghĩ ngợi một lát, rồi lại nói tiếp:

“Huệ phi vốn là phế phi của triều trước, chẳng phải chủ tử tốt đẹp gì, cũng không xứng dùng đồ tốt như vậy. Ngươi ở cung Ngọc Hà làm việc vốn đã kham khổ, nay Huệ phi chết rồi, những vật phẩm chôn theo kia chi bằng ta với ngươi âm thầm chia nhau. Còn xác thì cứ quấn tạm tấm chiếu rách, giao cho đám cung nữ thái giám mang đi vùi xuống đất, vậy là coi như xong.”

Khanh Vân nghe xong, mặt mày thấp thỏm lo sợ.

“Nhỡ mà bị phía trên tra xét, thì ta biết ăn nói sao?”

“Nếu ngươi không nói, thì ai thèm để ý đến một phế phi trong lãnh cung?”