“Đồ thấp hèn chó má, để xem hôm nay ngươi chạy đi đâu!”
Bóng dáng mảnh khảnh trong màu áo xanh lao vụt qua rừng cây, phía sau là một bóng xanh khác đuổi sát. Thấy thái giám nhỏ kia hoảng loạn chạy bừa vào một hang giả, gã nở nụ cười dữ tợn rồi cũng lao đầu theo vào. Cuối cùng, gã đã tóm được người.
“Đồ thấp hèn không biết điều này, dám giở trò trước mặt ông nội Phúc Hải của ngươi!”
Mặt Phúc Hải đỏ bừng, hơi thở dồn dập. Nhìn thái giám nhỏ bé, gầy gò kia, hắn chẳng ngờ đối phương lại chạy liều mạng đến thế, khiến mình phải đuổi theo suốt một quãng dài, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi. Gã vén tay áo lau mặt, căm hận nói:
“Nhìn qua tưởng ngươi là đứa biết điều, ta còn định kết nghĩa huynh đệ, dìu dắt một tạp dịch ở lãnh cung như ngươi. Không ngờ ngươi lại không biết điều như thế.”
Thái giám nhỏ áp lưng vào vách đá giả, trong hang tối om, mồ hôi thấm ướt khuôn mặt y. Song trông y lại chẳng chật vật như Phúc Hải, gương mặt thanh tú vẫn sáng ngời ngời.
“Nếu là kết nghĩa huynh đệ, thì sao lại phải sờ mông ta?” Thái giám nhỏ nói.
Phúc Hải lạnh lùng cười:
“Không phải ngươi muốn hỏi ta giấu đồ thế nào sao? Ở đây không có ai cả, ta sẽ dạy ngươi cho tường tận.”
Thái giám nhỏ đã lui đến đường cùng, hai hàng lông mày mảnh khảnh của y nhíu chặt, vẻ mặt vừa cứng cỏi vừa bất lực. Y biết hôm nay khó thoát, khí thế trên mặt cũng dần yếu xuống.
“Phúc Hải công công…”
Giọng y thấp hẳn, mang theo vẻ nhún nhường:
“Ta sai rồi, vừa nãy ta không nên chạy.”
Phúc Hải đuổi theo y cả đường, mồ hôi chảy ròng ròng. Lại thêm từ lâu, gã đã bị thái giám nhỏ này câu mất hồn, đã vương vấn trong lòng mấy ngày, du͙© vọиɠ đã sớm trỗi dậy. Gã chỉ hận mình cũng là thái giám, không còn “vật kia”, bằng không đã sớm cưỡng ép y để thỏa cơn ham muốn.
Trong cung, các cung nữ đều có xuất thân trong sạch. Từ sau biến loạn do hoạn quan triều trước gây nên, Hoàng thượng hiện tại lại càng dè chừng chuyện người trong cung lén lút có tư tình với nhau. Dù đám thái giám bọn họ đã bị “cắt gốc”, nhưng tâm thì vẫn chẳng tịnh nổi. Nam nữ hoan ái vốn là lẽ trời, chẳng ai có thể dứt bỏ. Thái giám trong cung không dám động vào cung nữ, chỉ đành tìm vài thái giám nhỏ có gương mặt thanh tú để giải tỏa.
Tất nhiên, không phải ai cũng có phúc phần ấy. Phúc Hải tên là Phúc Hải, nhưng cũng chỉ là thái giám hạng thấp. Nhờ tích góp tiền bạc lo lót, gã mới được điều sang Ty Khí Quan làm việc. Tuy vẫn chỉ là thái giám cấp thấp, nhưng có chút tiền qua tay, so với lúc trước cũng đã khá hơn nhiều.