Cảnh Nhược Hi thở phào nhẹ nhõm, may mà người ở nha môn này xem ra cũng khá thấu tình đạt lý. Dù sao Hà Dương Hồng có gϊếŧ người đi chăng nữa thì đây cũng không phải vụ trọng án liên quan đến nhân vật quan trọng nào, không có lý do gì cấm thăm nuôi, cấm người nhà vào nghe di ngôn để lo hậu sự.
Cảnh Nhược Hi thấp thỏm chờ đợi bên ngoài, chẳng bao lâu sau, tên lính canh đã quay lại: "Đại nhân nói có thể cho cô vào thăm. Nghe nói nhà Hà Dương Hồng không còn ai cả, nếu cô có quan hệ tốt với bà ấy thì tiện thể lo liệu mấy việc sau này luôn."
Mấy việc mà tên lính canh nói, có lẽ là chuyện nhặt xác và lo hậu sự cho Hà Dương Hồng sau khi bị chém đầu.
Cảnh Nhược Hi không còn tâm trí đâu mà lo mấy chuyện đó, vội vàng nhận lời trước, gặp được người rồi tính sau.
Nàng theo chân tên lính canh vào nha môn, đi qua đại sảnh, xuyên qua hai cái sân, rồi nhìn thấy một ngôi nhà rõ ràng khác biệt so với những nơi khác.
"Chính là chỗ này." Tên lính canh nói một câu, rồi bảo với thị vệ canh cửa: "Đây là bạn của Hà Dương Hồng bị nhốt vào hôm qua, đại nhân cho phép vào thăm."
Có lẽ trong nhà lao này cũng chẳng giam giữ trọng phạm nào, tuy có lính canh gác nghiêm ngặt nhưng thái độ đối với người đến thăm tù lại không quá căng thẳng. Thấy là đồng liêu dẫn đến, tên thị vệ gật đầu, mở cửa cho Cảnh Nhược Hi vào.
"Cứ đi thẳng vào trong, gian cuối cùng bên trái."
Cảnh Nhược Hi cảm ơn xong liền rảo bước đi vào.
Nhà lao này tuy không phải là hầm ngầm, nhưng do chỉ có vài ô cửa sổ nhỏ tít trên cao nên quanh năm chìm trong u tối.
Mùi trong nhà lao rất khó ngửi, vì quanh năm không thấy ánh mặt trời lại bí khí, nên cứ ủ một thứ mùi nấm mốc hôi thối không sao tan đi được. Trong các buồng giam hai bên còn có những phạm nhân bị nhốt đã lâu, thấy có người lạ vào, lại là một cô nương xinh đẹp, liền cười cợt buông lời bẩn thỉu.
Cảnh Nhược Hi lại hoàn toàn không có phản ứng gì, cứ như thể cái mùi này chẳng khác gì mùi trong nhà bếp của nàng, và những kẻ kia như không hề tồn tại. Nàng không hề dừng lại nửa bước, cứ thế đi thẳng một mạch đến buồng giam cuối cùng.
May mắn là ở đây đều là phòng giam đơn. Trong góc phòng, Hà Dương Hồng đang co ro thành một đống, cũng chẳng biết là đang ngủ hay thức.
Dù Cảnh Nhược Hi đã chứng kiến cảnh tượng này vô số lần, nhưng trong lòng vẫn không khỏi thở dài một tiếng, khẽ gọi: “Ngũ thẩm.”