"Cảm ơn Giang lão bản." Cảnh Nhược Hi khẽ gật đầu chào rồi xoay người bước ra ngoài.
Tin tức nghe lỏm được thì không thể coi là thật, dù thế nào cũng phải đích thân đến nha môn xem sao.
Kiếp trước, một ngày hai mươi bốn tiếng thì Cảnh Nhược Hi dành đến mười lăm tiếng để phá án, nhưng kiếp này nàng lại chưa từng có cơ hội bước chân vào nha môn dù chỉ một bước. Sau khi hỏi đường, nàng tìm đến nơi, nhìn chốn vừa quen thuộc lại vừa xa lạ trước mắt. Dù trong lòng có chút không tình nguyện, nàng vẫn cắn răng bước tới.
Trước cổng huyện nha có hai tên lính canh đang đứng gác, Cảnh Nhược Hi tiến lại gần: "Vị đại ca này."
Tên lính canh quay đầu nhìn nàng, thái độ cũng khá khách khí: "Cô nương có việc gì?"
Cảnh Nhược Hi nói: "Chào huynh, ta muốn hỏi thăm tình hình của Hà Dương Hồng bị bắt hôm qua, chính là thê tử của người chết trong vụ án dìm l*иg heo nát xương ấy. Ta là bạn của bà ấy."
"À, cô nói phạm nhân đó sao." Chuyện này cũng chẳng phải bí mật gì cần giữ kín, tên lính canh đáp: "Sáng sớm nay đại nhân đã thăng đường xét xử rồi, bà ta cũng đã nhận tội, khai rằng chính mình đã gϊếŧ chết tướng công."
Cảnh Nhược Hi trợn tròn mắt kinh ngạc: "Sao có thể như thế được? Bà ấy đã nhận tội rồi ư?"
"Chẳng lẽ còn giả được sao?" Tên lính canh nói tiếp: "Đại nhân đã tuyên án trảm quyết ngay tại chỗ, hiện đang tạm giam, ba ngày sau sẽ hành hình. Cô nương... cô nương không sao chứ?"
Sắc mặt Cảnh Nhược Hi hơi tái đi, lúc này đầu óc nàng rối bời.
Đây là án mạng cơ mà, dù có làm việc nhanh đến đâu thì quá trình điều tra xét xử cũng phải mất mười bữa nửa tháng chứ. Sao mới bắt người hôm qua, qua một buổi chiều rồi một buổi sáng, vụ án đã được định đoạt xong xuôi, lại còn bảo Hà Dương Hồng đã nhận tội? Chẳng lẽ là ép cung nhận tội?
Nhưng Cảnh Nhược Hi không ngốc, nàng biết rõ hiện tại mình chỉ là một thường dân thấp cổ bé họng, hơn nữa ngay cả hộ tịch thân phận chính quy cũng không có. Dù có oan khuất tày trời thì việc cứng đối cứng cũng tuyệt đối không được.
Bốn chữ "ép cung nhận tội" này chỉ có thể nghĩ trong đầu chứ không thể nói ra, dù có tận mắt chứng kiến cũng không được làm căng. Nếu bọn họ đã ngang nhiên ép cung như vậy, thì chỉ chứng tỏ rằng việc dùng nhục hình để bức cung ở thời đại này là chuyện được mọi người chấp nhận. Một mình nàng không thể xoay chuyển càn khôn, bắt buộc phải tìm cách khác.
Trước tiên, ít nhất phải làm rõ rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
"Ta không sao." Cảnh Nhược Hi nói: "Đại ca, vậy ta có thể vào nhà lao thăm bà ấy được không..."
Tên lính canh nhìn Cảnh Nhược Hi từ đầu đến chân một lượt: "Cô đợi đấy, để ta đi hỏi giúp cô."