Chương 6

Bình thường, khi có người khác ở bên, dù cho dao kề cổ nàng cũng không hề nhíu mày. Thế nhưng mỗi khi chỉ có một mình, kể từ sau thảm kịch đó, nàng lại sợ bóng tối, sợ ánh sáng mạnh và sợ cả những tiếng nổ lớn. Mặc dù bản thân cũng là một chuyên gia tâm lý, ngày nào cũng tự mình trị liệu, tự kỷ ám thị, nhưng có câu "thầy thuốc không tự chữa được bệnh cho mình", hiệu quả cũng chẳng được là bao.

Cứ như vậy, Cảnh Nhược Hi thϊếp đi lúc nào không hay. Mãi cho đến khi ánh nắng ban mai chiếu qua cửa sổ, nàng mới giật mình tỉnh giấc, cảm thấy tay chân có chút tê dại.

Nàng đưa tay dụi dụi mặt rồi ngồi dậy. Không cần phải nói cũng biết, Hà Dương Hồng vẫn chưa trở về.

Hôm nay có hơi muộn nên Cảnh Nhược Hi vội vàng thu dọn một chút rồi tức tốc chạy đến tửu lâu. Nàng vừa bước vào gian bếp sau thì đã thấy tên tiểu nhị quen thuộc vẫy tay ra hiệu với mình.

“Có chuyện gì vậy?” Cảnh Nhược Hi vội bước tới.

Tên tiểu nhị liền hạ thấp giọng: “Nhược Hi, tỷ nghe tin gì chưa?”

Cảnh Nhược Hi lấy làm lạ: “Chưa, có chuyện gì thế?”

“Người ta đồn là Ngũ thẩm đã gϊếŧ Ngũ đại ca đó.” Tên tiểu nhị thần bí nói: “Đêm qua chắc tỷ lo lắng đến mất ngủ nên hôm nay mới đến muộn như vậy phải không? Sáng sớm tinh mơ quan sai đã đến rồi. Lão bản có hỏi qua thì nghe nói là... Ngũ thẩm chính là người cuối cùng gặp Ngũ đại ca. Chuyện là lúc đó, Ngũ thẩm nghi ngờ Ngũ đại ca có nhân tình bên ngoài, thế là hai người họ mới xảy ra tranh cãi. Trong lúc xô xát, Ngũ thẩm đã lỡ tay gϊếŧ chết Ngũ đại ca, sau đó vứt xác xuống ao, rồi lại nói với mọi người là ông ấy đã bỏ nhà đi.”

“Sao có thể như vậy được.” Cảnh Nhược Hi nói với vẻ khó tin: “Bọn họ có bằng chứng không?”

“Bằng chứng... à... có đó...” Tên tiểu nhị đáp: “Hôm qua người của quan phủ lại đến mò dưới ao một lần nữa, kết quả là vớt được cây trâm của Ngũ thẩm. Vậy là có vật chứng rồi.”

“Thế thì có gì đáng gọi là vật chứng chứ?” Cảnh Nhược Hi lắc đầu: “Vậy còn nhân chứng thì sao?”

Tên tiểu nhị đáp: “Có người nhớ lại là đã trông thấy hai vợ chồng họ cãi nhau vào đêm đó. Người ta nói Ngũ thẩm lúc ấy tức giận lắm, còn lấy đồ ném Ngũ đại ca, rồi hét lên những câu như ông đi rồi thì đừng bao giờ quay về nữa... Như vậy chẳng phải là có nhân chứng rồi sao.”

“Cái đó cũng chỉ chứng minh được Ngũ thẩm có động cơ thôi, chứ đâu thể coi là bằng chứng xác thực được. Vả lại, người đó cũng đâu có tận mắt thấy Ngũ thẩm gϊếŧ người.” Cảnh Nhược Hi suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: “Nhưng dù Ngũ thẩm có phải là hung thủ hay không, thì chính bà ấy là người đã cưu mang ta. Bây giờ bà ấy gặp chuyện, ta không thể khoanh tay đứng nhìn được.”

Tên tiểu nhị gật đầu lia lịa: “Đương nhiên rồi, cho dù, cho dù Ngũ thẩm thật sự là hung thủ đi nữa, thì chắc cũng chỉ là ngộ sát thôi, bà ấy là người tốt như vậy mà.”

Cảnh Nhược Hi vẻ mặt nặng trĩu, gật đầu: “Ta đi tìm lão bản xin nghỉ phép, ta phải đến nha môn xem Ngũ thẩm thế nào.”

Đừng nói là nàng tin chắc Ngũ thẩm không phải hung thủ, mà cho dù bà ấy có là hung thủ thật đi nữa, thì chỉ cần nghĩ đến một năm bà ấy chân thành đối đãi với mình, lại thêm việc Ngũ thẩm trên không có cha mẹ già, dưới không có con nhỏ, Cảnh Nhược Hi cũng sẽ nguyện vì bà mà chịu tang, tiễn bà đoạn đường cuối cùng.

“Được, tỷ đi nhanh đi, chuyện hôm nay cứ để ta lo cho.” Tên tiểu nhị rất nhiệt tình.

Lão bản của Túy Hương Lâu tên là Giang Lãng Nguyên, một người đàn ông trạc tứ tuần. Lúc này, tửu lâu đã bắt đầu có khách ra vào tấp nập, ông ta đang đứng ở quầy xem sổ sách.

Thấy Cảnh Nhược Hi đi tới, Giang Lãng Nguyên cũng không lấy làm ngạc nhiên lắm. Bởi vì ai cũng biết Ngũ thẩm là ân nhân cứu mạng của Cảnh Nhược Hi, ngày thường nàng cũng vô cùng biết ơn bà. Nếu lúc này mà nàng lại thờ ơ không quan tâm, thì đó mới là chuyện lạ.

“Giang lão bản.” Cảnh Nhược Hi đứng trước quầy, còn chưa kịp mở lời.

Giang Lãng Nguyên đã lên tiếng trước: “Muốn xin nghỉ phép à?”

Cảnh Nhược Hi vội gật đầu: “Ta muốn đến xem Ngũ thẩm thế nào.”

“Ta biết rồi, đi đi, đây là việc nên làm mà.” Người ta thường nói “dĩ hòa vi quý”, quả nhiên Giang Lãng Nguyên cũng là một người rất dễ nói chuyện và hòa nhã. Ông ta liền phất tay: “Chuyện này xảy ra hơi đột ngột, đúng là không ai ngờ tới. Ngươi cũng đừng quá lo lắng, ta cho ngươi nghỉ thêm mấy ngày, đợi mọi chuyện giải quyết xong xuôi rồi hẵng quay lại làm việc.”