Chương 5

Nàng không mong Hà Dương Hồng xảy ra chuyện, bởi vì tuy hai người chẳng phải họ hàng thân thích, nhưng Hà Dương Hồng lại chính là ân nhân của nàng.

Thật ra, không một ai biết rằng nàng vốn sống ở một thời đại khác và từng là một bác sĩ pháp y. Chuyện là, một năm trước, vào một ngày mưa gió bão bùng, nàng bị trả thù và bắt cóc vì một vụ án. Sau đó, nàng bị nhốt hai ngày trong thùng chứa hàng tối tăm không thấy ánh mặt trời. Nàng đã không chờ được cứu viện, thứ mà nàng chờ được lại là một vụ nổ khiến thân xác tan thành từng mảnh.

Khi tỉnh lại, nàng đã đột ngột xuất hiện ở nơi này mà không có bất kỳ dấu hiệu nào báo trước. Trong tình cảnh không biết gì, không có gì trong tay, nàng đành phải giả vờ bị cướp đánh trọng thương rồi mất trí nhớ. May mắn thay, nàng đã được Hà Dương Hồng tốt bụng cưu mang cho đến tận bây giờ.

Tâm trạng dù không tốt, nhưng công việc ở tửu lầu vẫn phải làm. Cảnh Nhược Hi cứ thế bận rộn mãi cho đến đêm khuya, bấy giờ mới lê tấm thân mệt mỏi trở về nhà.

Và nơi nàng trở về, chính là nhà của Hà Dương Hồng.

Hà Dương Hồng cũng là một người có số phận bất hạnh. Trượng phu của bà ấy tên là Ngũ Tân Xuân, làm nghề đồ tể. Tuy nghề mổ lợn bán thịt cũng kiếm được chút tiền, cuộc sống tuy không bằng ai nhưng cũng hơn khối người, thế nhưng Ngũ Tân Xuân lại là kẻ nóng nảy, tính tình cục cằn. Vì vậy, Hà Dương Hồng luôn phải sống trong cảnh nhẫn nhịn, ngậm đắng nuốt cay. Ngay cả đứa con duy nhất của hai người cũng không may gặp tai nạn rồi qua đời khi mới lên bảy.

Dù vậy, Hà Dương Hồng vẫn là một nữ nhân vô cùng lương thiện. Sau khi cưu mang một người không rõ thân phận, ngay cả tên họ cũng không nói được là nàng, bà ấy đã hết lòng hết sức, bỏ tiền bạc ra mời thầy xem bệnh, sắc thuốc cho nàng uống. Bà ấy dịu dàng, ôn hòa hệt như một người tỷ tỷ ruột thịt, chỉ có những lúc đêm khuya vắng lặng mới lén lau đi những giọt nước mắt tủi hờn.

Căn nhà này có ba gian, bước vào cửa là gian giữa dùng làm sảnh chính, hai bên là hai phòng ngủ. Căn phòng của Cảnh Nhược Hi vốn là của con trai Hà Dương Hồng, sau khi nàng đến, bà ấy đã dọn dẹp sạch sẽ rồi nhường lại cho nàng ở.

Cảnh Nhược Hi bước vào phòng mình, nhìn ra bên ngoài trời đã tối đen như mực. Nàng trèo lên giường, co người lại, hai tay ôm đầu và nhắm nghiền mắt.