Chương 8

Chờ tới khi hai người giải quyết xong bữa tối thì cũng đã gần tám giờ tối. Mặc Nhược vào phòng chuẩn bị tự mình thay băng và thuốc. Nhưng đến khi xử lý vết thương ở chân và bụng xong thì cậu mới nhớ ra vết thương ở sau vai không thể với tới được. Mặc Nhược bối rối một hồi rồi quyết định đi tới phòng Cố Thành gõ cửa. Cố Thành mở cửa, thấy cậu thì hỏi:

“Có chuyện gì vậy?”

“Anh bôi thuốc vết thương sau vai giúp tôi được không? Tôi với không tới.”

“Được, vào đi.” Cố Thành tránh sang một bên để Mặc Nhược đi vào.

Cậu nhanh chóng cởϊ áσ và cởi băng ra, vết thương dữ tợn và đỏ ửng lộ ra. Vì vết thương này do đạn đặc chế kia gây ra nên nó lâu lành hơn những vết thương khác rất nhiều. Cố Thành nhẹ nhàng lấy thuốc bôi cho cậu, ánh mắt anh không quên nhìn những vết sẹo cũ chồng chất trên lưng của cậu. Sau khi băng lại vết thương xong, Cố Thành mới hỏi:

“Những vết thương cũ kia…là lúc làm nhiệm vụ ở tổ chức à?”

“Một phần thôi, còn một phần là do bị phạt, tổ chức này cũng nhiều quy củ lắm, tôi lại cứng đầu, hay làm theo ý mình nên bị phạt đánh suốt, dù sao cũng quen rồi.”

Mặc Nhược nói như thể người bị đánh không phải cậu. Cậu nhận lại gói thuốc, cảm ơn Cố Thành rồi trở về phòng.

Sáng hôm sau, hai người sánh bước tới sở cảnh sát. Cố Thành vừa dẫn cậu vào phòng họp vừa nói:

“Trong thời gian này, ngoài điều tra về tổ chức Lưỡi Liềm ra thì cậu có thể kết hợp điều tra các vụ án khác với tôi. Hôm qua tôi có nhìn thấy tờ giấy cậu viết trên bàn, tư duy và lối suy nghĩ của cậu khá độc đáo, rất thích hợp điều tra mấy vụ án khó giải quyết.”

“Cảm ơn đã khen nhưng tôi không có hứng thú với mấy vụ máu me đầm đìa đó.” Mặc Nhược thẳng thừng từ chối.

Cố Thành khoác vai cậu, vui vẻ cười: “Cứ thử đi, nhỡ đâu có hứng thú…”

“Không cần.” Mặc Nhược gạt tay anh ra rồi đi vào phòng.

Cố Thành vừa cười vừa lẩm bẩm: “Đúng là cứng đầu khó ưa thật.”

Trong phòng đã có mấy người đang ngồi chờ. Cố Thành kéo cậu lại gần giới thiệu.

“Nào mọi người, giới thiệu một chút. Đây là Mặc Nhược, thời gian tới sẽ làm việc cùng chúng ta.”

Mặc Nhược lịch sự cười nhẹ.

“Xin chào, thời gian tới mong mọi người giúp đỡ.”

Hải Từ vui vẻ đứng dậy nói: “Tiểu Nhược, cậu còn nhớ tôi không? Tôi là Hải Từ.”

Mặc Nhược vẫn nở nụ cười nhẹ trên môi nhưng lời thốt ra thì như con dao cứa vào tim Hải Từ.

“Nhớ, anh nói rất nhiều, ảnh hưởng không nhỏ với bệnh nhân muốn nghỉ ngơi.”

“Đâu có…”

Mọi người vui vẻ cười hùa theo.

Hải Minh giới thiệu ngắn gọn: “Tôi là Hải Minh, mọi người hay gọi tôi là Tiểu Minh, cậu có thể gọi theo cho tiện.”

Mặc Nhược tò mò nhìn Hải Từ và Hải Minh.

“Hai người là họ hàng à?”

“Chúng tôi là anh em ruột.”

“Ồ…” Một người trầm tính, một người như cún xổng chuồng, nhà này cũng hay thật.

Cậu nhìn sang một cô gái yên tĩnh ngồi một bên chưa nói gì. Hai người cứ lẳng lặng nhìn nhau giữa không khí sôi nổi của đám đàn ông xung quanh. Hải Từ nhìn theo ánh mắt của cậu rồi vội vàng giới thiệu.

“À…đây là Nhạc Hinh, cậu cứ gọi là chị Nhạc là được. Cô ấy hơi kiệm lời.”

Nhạc Hinh nhìn sang nói một tiếng: “Xin chào.”

Mặc Nhược cũng gật đầu chào lại. Cố Thành ổn định lại mọi người rồi gõ bàn nói:

“Còn hai người nữa là lão Hàn và anh Trương thì cậu có quen rồi đấy, họ đang giải quyết vụ án khác. Được rồi, ngồi vào chỗ đi, chúng ta bắt đầu họp.”