Mặc Nhược đưa tay ra bắt tay cục trưởng Trần, tạo thành mối quan hệ hợp tác. Sau khi nói chuyện xong, cục trưởng Trần còn có việc nên đi trước, Cố Thành dẫn cậu đi một vòng làm quen với mọi người. Anh cười nói:
“Hiện tại cậu chưa tìm được chỗ ở nhỉ? Tạm thời qua chỗ tôi đi, nhà tôi cũng khá rộng, dù sao cậu ở bên ngoài cũng khá nguy hiểm, ở với tôi thì tôi còn có thể bảo vệ cậu.”
Mặc Nhược cũng không khách khí trả lời: “Được thôi, cảm ơn trước.”
Vì cậu không có bất cứ đồ đạc gì nên phải đi mua lại hết tất cả. Mặc Nhược cũng không cầu kì nên chỉ mua đơn giản một vài vật dụng cá nhân cùng mấy bộ quần áo. Sau đó hai người về nhà của Cố Thành.
Anh ở một khu chung cư gần sở cảnh sát. Phòng anh ở tầng 10. Đúng như anh nói, phòng này khá rộng, có 1 phòng khách, 1 khu bếp, 1 phòng làm việc với 2 phòng ngủ. Phòng ngủ kia đã để trống khá lâu nhưng vẫn rất sạch sẽ, không có chút bụi nào. Như hiểu được cậu đang nghĩ gì, Cố Thành nhanh chóng giải thích:
“Thỉnh thoảng mấy người trong đội sẽ tới ở ké nên phòng khá sạch, sắp xếp một chút là ở được luôn.”
“Ồ…cảm ơn.”
“Không có gì, cậu cứ sắp xếp nghỉ ngơi trước, đây là chìa khóa nhà, gần đây cũng có một siêu thị nhỏ, thiếu gì có thể ra đó mua. Nhưng tôi kiến nghị cậu không nên ra ngoài trong tình trạng này. Vậy nên nếu thiếu gì thì cứ nhắn cho tôi, giờ tôi có việc nên đi trước.”
“Được, tạm biệt.”
Sau khi Cố Thành rời đi, Mặc Nhược sắp xếp đơn giản rồi nằm vật lên giường. Hôm nay hoạt động khá nhiều khiến vết thương của cậu có chút đau nhói, cậu muốn ngủ một giấc để quên đi sự khó chịu này.
Mặc Nhược ngủ một hơi tới gần hai giờ chiều, lúc này Cố Thành vẫn chưa quay lại. Cậu cảm thấy hơi đói nên lết cái thân tàn vào trong bếp. Mở tủ lạnh ra, cậu đứng cứng ngắc không nói nên lời. Tủ lạnh gần như trốn trơn, chỉ có một ít rau củ là có thể nấu ăn được. Mặc Nhược thở dài, cũng đúng thôi, cảnh sát chỉ coi nhà là để ngủ mà. Cậu đành lấy đống rau củ đó nấu thành một bát canh ăn tạm chống đói.
Sau khi cảm thấy bụng đã được lấp đầy, Mặc Nhược đi một vòng khám phá căn nhà. Nhà được bày trí khá đơn giản, không nhiều đồ, còn khá sạch sẽ. Sô pha ở giữa phòng khách cũng rất thoải mái, dù có ngủ trên này cũng thấy dễ chịu. Lúc này Mặc Nhược hoài nghi liệu có phải Cố Thành là thiếu gia giàu có muốn tìm tới sự khổ sở của cuộc đời nên mới đi làm cảnh sát không.
Ngoài phòng khách cũng có giá sách, trên giá có rất nhiều các loại sách khác nhau. Cậu lấy một cuốn sách có vẻ thú vị ra đọc thử. Đọc một lúc, cậu lại lấy giấy ra viết viết gì đó. Chờ tới khi Cố Thành về thì thấy một thân hình nhỏ đang nằm vất vưởng trên sô pha, trên mặt còn có một cuốn sách che lại. Anh nhẹ nhàng bước gần tới, nhìn mấy tờ giấy trên bàn viết chi chít những hình tròn và hình mũi tên. Cố Thành không để ý nữa, anh lấy cuốn sách trên mặt cậu xuống, nhưng lúc này cũng làm cậu tỉnh lại. Vì ở trong thế phòng bị nhiều năm nên chỉ cần nghe có tiếng gần mình là cậu tự động tỉnh dù đang ngủ rất say. Mặc Nhược nói bằng giọng ngái ngủ:
“Anh về rồi à? Mấy giờ rồi?”
“Gần năm giờ rồi.”
Mặc Nhược ngồi dậy nhìn anh, khuôn mặt tinh nghịch nói: “Cảnh sát mấy anh được tan làm sớm vậy à? Tôi nghi là anh trốn làm chạy về đó.”
Cố Thành cười một cái tà ác: “Nay không nhiều việc nên về sớm thôi. Nhưng bắt đầu từ ngày mai, tôi với cậu sẽ không được thảnh thơi thế này nữa đâu, tận hưởng nốt ngày hôm nay đi.”
Mặc Nhược rợn người nói: “Anh cười như vậy làm tôi tưởng anh là biếи ŧɦái đấy.”
“Được rồi, không đùa với cậu nữa, tôi có mua ít đồ, để tối nay cho cậu nếm thử tay nghề của tôi.”
Cố Thành quay người vào bếp. Mặc Nhược cũng đi theo vào, khinh bỉ nói:
“À…vừa nãy tôi ăn một ít rau củ trong tủ rồi. Tủ lạnh nhà anh cũng nghèo thật đấy, đến một miếng thịt cũng không có.”
Cố Thành vừa sơ chế đồ vừa đáp: “Chịu thôi, cảnh sát có mấy khi ở nhà đâu, mà ở nhà thì cũng tranh thủ ngủ chứ làm gì có thời gian mà nấu cơm.”
“Ồ…”
“À đúng rồi, mấy căn cứ của tổ chức mà cậu báo đó, chúng tôi đã cử người đi dò xét, trong đó có 2 nơi đã không còn một bóng người, giống như đã bị bỏ hoang rồi, còn 2 nơi khác thì có dấu vết mới rời đi nhưng cũng không kịp bắt được người.”
Cậu không cảm xúc, thản nhiên nói:
“Chắc bọn chúng đánh hơi được rồi.”
Dù sao cũng là tổ chức lớn, nếu không có đầu óc thì sao có thể tồn tại đến tận bây giờ. Có lẽ những vị trí kho hàng mà cậu biết cũng đã bị di dời đi hết rồi, hoàn toàn không còn giá trị sử dụng nữa.
Nhưng không sao, cậu cũng không vội, người còn đó thì cậu còn đuổi tới, thời gian còn dài, để xem ai có thể chốt hạ được ván cờ này đây?