Chương 5

Ngồi một lúc thì Cố Thành đứng dậy nhìn người trên giường.

“Tôi có việc, đi trước đây. À, cậu có điện thoại chứ?”

Mặc Nhược khó hiểu nhìn Cố Thành nhưng vẫn trả lời: “Có, không mất nhưng hết pin rồi.”

“Vậy chút nữa tôi nhờ người mang sạc qua, nếu cần gì cứ gọi tôi.”

Cố Thành đưa tờ giấy qua, trên đó có viết số điện thoại của anh. Mặc Nhược đưa tay nhận, chữ trên giấy thanh thoát và cứng cáp y như con người anh vậy.

“Được thôi, cảm ơn.”

Sau khi Cố Thành rời đi thì tầm một tiếng sau, một người khác tới.

“Xin chào, đội trưởng Cố nhờ tôi mang sạc tới cho cậu. À, tôi là Hải Từ, cậu có thể gọi tôi là Tiểu Từ.”

“Cảm ơn.”

Mặc Nhược nhanh chóng sạc điện thoại lâu ngày không được khởi động của mình.

“Nhìn cậu cũng không lớn hơn tôi là bao nhỉ? Cậu bao nhiêu tuổi rồi?” Hải Từ vui vẻ ngồi xuống hỏi.

“21 tuổi.”

“Vậy là cậu nhỏ hơn tôi một tuổi, cậu tên là gì?”

Cậu vừa lướt điện thoại vừa trả lời: “Cứ gọi tôi là Mặc Nhược.”

“Ồ… Vậy Tiểu Nhược, tại sao cậu lại bị thương nặng vậy?”

Tiểu Nhược?

Mặc Nhược cáu kỉnh nói: “Anh hỏi nhiều vậy, về mà hỏi đội trưởng Cố của anh đi.”

Bị phũ như vậy mà Hải Từ vẫn vui vẻ như một con cún xổng chuồng. Cái đầu của cậu ta lắc lắc.

“Đội trưởng Cố không nói cho tôi đâu, dù sao tôi cũng mới ra trường, vẫn còn đang học việc nên không cần biết nhiều.”

“Không cần biết nhiều thì không cần phải hỏi làm gì.”

“Nhưng mà…”

Mặc Nhược bỏ điện thoại xuống nhìn Hải Từ rồi nhàn nhạt nói tiếp: “Anh nói lắm như vậy, đội trưởng Cố có ghét bỏ anh không?”

Hải Từ vẫn ngây thơ đáp lời: “Anh ấy vẫn rất bình thường mà.”

Mặc Nhược lạnh lùng thẳng thắn nói một cách nhẹ nhàng:

“Nhưng tôi thì ghét bỏ anh rồi đấy, im miệng đi!”

Hải Từ tủi thân, có tai và đuôi thì chắc chắn lúc này nó đang cụp xuống một cách đáng thương. Mặc Nhược không nỡ nhìn thẳng, thở dài hỏi:

“Nay anh Cố không dẫn anh đi cùng à? Để anh tới làm phiền tôi vậy?”

“Không có, đội trưởng làm việc ít dẫn người khác theo lắm.”

“Ồ… hóa ra anh rảnh như vậy. Vậy thì tự về tìm việc làm đi, đừng làm phiền bệnh nhân dưỡng thương như tôi.”

Hải Từ lại cúi mặt tủi thân. Mặc Nhược cảm thấy tên Cố Thành của chắc chắn là cảm thấy phòng bệnh này chưa đủ náo nhiệt nên mới nhờ một người năng động thế này tới đưa đồ cho cậu. Đây là muốn hành hạ lỗ tai của cậu đây mà.

Hải Tử đành buồn bã đứng dậy chào người bạn mới quen trên giường bệnh.

“Vậy… vậy tôi về đây, cậu nghỉ ngơi đi nha.”

“Tạm biệt.”

Phòng bỗng dưng yên ắng hẳn. Mặc Nhược tiếp tục cầm điện thoại tra thông tin. Để báo thù mà mạng lưới quan hệ đã được cậu mở rộng hết mức có thể, từ những người làm ăn lớn đến những du côn đầu đường xó chợ, chỉ cần có thể lợi dụng là cậu làm quen hết. Cậu đã liều mạng như vậy đấy, thế mà cuối cùng vẫn thất bại vì người bên cạnh. Đúng là đáng đời thật!

Cậu bấm máy một lúc rồi đặt điện thoại xuống, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ mà ngẩn người. Hình như lâu lắm rồi cậu mới cảm thấy yên bình như thế này. Dù sao đây cũng là bệnh viện quân đội, đám người của tổ chức cũng sẽ không tìm được cậu đang nằm ở đây nên hiện tại cậu khá an toàn. Nhưng một người quanh năm suốt tháng luôn phòng bị và bận rộn, lúc này lại nằm không có việc gì làm khiến cậu cảm thấy không quen chút nào.