Chương 34

Cố Thành lấy nước cho Mặc Nhược. Dòng nước chảy xuống cổ họng nóng rát khiến cậu cảm thấy thoải mái hơn. Mặc Nhược lẩm bẩm:

“Đúng là nghiệp mà!”

Đúng lúc này, Nhạc Hinh cầm tài liệu đi vào.

“Đội trưởng Cố, có kết quả xét nghiệm tử thi rồi!”

Cố Thành nhận lấy rồi đọc lướt qua. Mặc Nhược cũng ghé sát vào anh đọc theo.

“Không có vết thương chí mạng trên người, thế thì lại ở cái đầu mất tích kia rồi.”

Anh đọc đến một đoạn rồi nhíu mày.

“Vậy mà lại dương tính với ma túy!”

Mặc Nhược giật mình ngồi thẳng dậy, lấy tài liệu từ trong tay anh đọc kĩ hơn. Sau đó cậu nói:

“Tôi nghi nạn nhân tên Hà Hâm kia cũng có liên quan tới ma túy. Chỉ là trong kết quả khám nghiệm lại không có dương tính với ma túy, vậy chẳng lẽ là buôn bán ma túy? Nhưng mà đã bán rồi chẳng lẽ lại không dùng sao?”

Những câu hỏi cậu đặt ra đều tạm thời chưa có câu trả lời. Sau đó Mặc Nhược chợt ngẩn người nghĩ gì đó rồi vội vàng nói:

“Tôi nhớ ra rồi! Tôi biết tại sao nạn nhân đều bị mất đầu rồi!”

Nhạc Hinh và Cố Thành đều nhìn cậu với ánh mắt hiếu kì. Cậu tiếp tục nói:

“Những tên cấp dưới của tổ chức Lưỡi Liềm đều có hình xăm ở sau gáy. Nếu lúc này tôi không ở đây thì chắc chắn không ai có thể đoán ra được đây là do tổ chức làm. Bọn chúng giấu đầu đi là để không làm lộ chuyện nạn nhân là người của tổ chức!”

“Vậy cậu cũng có sao?”

Mặc Nhược ngơ ngác nhìn Cố Thành, vô thức lắc đầu rồi giải thích:

“Tôi có hình xăm, nhưng là ở bắp tay. Sau đó tôi lén lột da chỗ đó ra rồi. Nhìn nè!”

Cậu để lộ ra một vệt sẹo lớn trên bắp tay. Nhìn qua có vẻ bình thường nhưng không ai biết lúc đó cậu đã khoét sâu đến thế nào. Mặc Nhược có thể tàn nhẫn với bản thân như vậy đấy!

Cố Thành ngạc nhiên, đưa tay chạm lên vết sẹo. Nơi đó không láng mịn như những vùng da khác, nó gồ ghề và có hơi thô.

“Đau lắm không?”

Mặc Nhược nghe thấy câu hỏi của anh thì tròn mắt sau đó cười trừ:

“Không đau, lúc đó tôi ra tay nhanh, sơ cứu nhanh, không đau chút nào.”

Nhưng trong mắt anh tràn đầy sự lo lắng và khó chịu. Dù biết những chuyện này là điều khó tránh khỏi đối với cuộc đời đầy bất công của Mặc Nhược, nhưng anh không nhịn được mà tự trách bản thân. Nếu tìm thấy cậu sớm hơn, nếu có thể giúp cậu sớm hơn, có lẽ cậu sẽ không phải chịu những cảnh đau đớn này. Nhưng đây là lựa chọn của chính cậu, anh không còn cách nào khác.

“Được rồi được rồi, đọc tiếp cái kia đi.”

Mặc Nhược lấy lại tập tài liệu, thản nhiên đọc như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Nạn nhân tên là Minh Thái được xác định tử vong lúc 11 giờ trưa nay. Mai chị Nhạc gọi lại hai người kia tới giúp tôi nhé, tôi cần hỏi chi tiết một số việc. Ngoài ra, thân phận của nạn nhân lại là nhân viên của công ty Từ Á kia?”

Mặc Nhược nói với cô xong thì cầm điện thoại nhắn tin cho Đại Tâm.

[Tra giúp tôi thông tin về tập đoàn AS và người đứng sau nó. Càng nhanh càng tốt!]

Đại Tâm nhanh chóng trả lời lại.

[Nhớ mời tôi ăn cơm đấy!!!]

Cậu bật cười nhắn:

[Biết rồi, làm tốt sẽ có thưởng.]

Một dấu “like” to đùng được gửi tới. Mặc Nhược nhìn sang Cố Thành, thấy anh vẫn đang cau mày, mặt đen hơn than thì nhe răng cười, nói:

“Anh Cố, đi thôi, tôi mời anh một bữa nhé!”

Thấy cậu vui vẻ như vậy, anh cũng không muốn phá hỏng tâm trạng của cậu nên đành nhận lời. Mặc Nhược vẫy tay chào Nhạc Hinh rồi kéo anh đi. Lúc trên xe, cậu hỏi:

“Sao thế? Mặt anh đen như đít nồi vậy.”

Cố Thành vừa lái xe vừa nói:

“Không có gì, đang suy nghĩ một chút chuyện thôi.”

Sau đó hai người không nói lại chuyện này nữa. Anh đưa cậu quay lại quán mì trước đó, vẫn là hai bát mì như trước. Mặc Nhược oán hận nhìn bát mì có nước cay của anh, phồng má tức giận. Cố Thành như không nhìn thấy, vừa đảo mì vừa nói:

“Trưa nay đã ăn cay nhiều như vậy, tối đừng hòng động đến một giọt cay nữa. Nếu trưa nay cậu không trốn tôi ăn cay thì may ra tôi còn rủ lòng thương cho cậu một chút cay.”

Mặc Nhược sưng mặt không thèm để ý tới anh nữa, húp mì sùi sụt. Cậu vừa ăn vừa lườm anh muốn cháy mặt. Cố Thành đành nói:

“Cậu có lườm tôi cũng vô dụng. Có khi lườm nhiều còn bị lác mắt đấy. Cẩn thận.”

Mặc Nhược nghiến răng, đũa trong tay bị nắm chặt như sắp gãy làm đôi. Sau đó cậu lại bình tĩnh lại, kiêu ngạo nói:

“Không thèm so đo với anh!”