Về lại căn phòng ấm áp, Mặc Nhược đá giày đi thẳng tới ghế sô pha, thả người xuống ghế, nhắm mắt lại. Cố Thành thay dép xong thì mang một đôi tới, đặt xuống chân cậu.
“Đi dép vào!”
Mặc Nhược không mở mắt, hai chân quơ quơ đi dép vào, bộ dạng như một con cá mặn nằm phơi thây.
“Mệt thì vào phòng nghỉ đi, đừng ngủ ở đây, cảm lạnh đấy.”
“Anh đuổi tôi à? Không muốn thấy tôi rồi đúng không? Được thôi, tôi đi cho khuất mắt anh.”
Dù đang mệt nhưng Mặc Nhược vẫn mở miệng trêu trọc Cố Thành. Anh khẽ cười nói:
“Đừng nghịch, đi ngủ đi, sao tôi dám đuổi cậu đi chứ?”
Mặc Nhược mở mắt nhìn Cố Thành, nháy mắt tinh nghịch.
“Sao nào? Không xa tôi được đúng không? Tôi biết mà, anh dính người thật đấy.”
“Ha…đúng đúng, tôi không dám xa cậu, sợ thả cậu ra xã hội cậu sẽ đi cắn người.”
“Anh…”
Mặc Nhược bật dậy, tức giận chỉ tay vào Cố Thành, một chữ cũng không thốt lên được.
“Anh được lắm, hứ!”
Cậu dậm chân bỏ về phòng, để lại Cố Thành cười lớn ở bên ngoài.
Sáng hôm sau, lúc Mặc Nhược tỉnh dậy thì Cố Thành đã rời đi từ lâu. Cậu xoa mái tóc rối đi ra ngoài. Hôm nay thời tiết có chút ấm áp, ánh nắng len lỏi qua cửa sổ khiến tâm trạng cậu cũng thoải mái hơn. Cậu nhìn sang đồ ăn sáng đã được chuẩn bị sẵn trên bàn, vẫn là mẩu giấy ghi chú quen thuộc. Mặc Nhược nở một nụ cười dịu dàng.
Hoạt động hôm nay của cậu chỉ quanh quẩn trong căn phòng này. Cố Thành không cấm cậu ra ngoài nhưng bản thân cậu cũng không phải là con người thích không khí ngoài trời, cậu là một trạch nam chính hiệu!
Mặc Nhược cầm cốc sữa ấm đứng trước cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Tầng 10 của khu này đã có thể nhìn thấy toàn cảnh, xe cộ tấp nập trên đường, người qua người lại cười nói vui vẻ, khung cảnh này thật bình yên.
Nhưng cậu lại tia được một tên rất mờ ám. Hắn ăn mặc kín đáo, đội mũ đeo khẩu trang không nhìn rõ mặt, trên lưng còn đeo một chiếc balo siêu lớn. Hắn vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh như sắp đi ăn trộm. Và đặc biệt, cậu nhìn người này có cảm giác hơi quen quen.
Mặc Nhược mặc áo khoác rồi nhanh chóng chạy xuống tầng. Lúc cậu vừa bước ra từ thang máy thì tên mờ ám kia đang thập thò ở gần cửa ra vào. Cậu tiến tới, đi qua đằng sau lưng hắn, mạnh dạn vỗ vai một cái.
“Anh trai, làm gì mà như ăn trộm vậy?”
Tên mờ ám giật mình quay người lại, nhìn thấy Mặc Nhược thì vui vẻ nhảy cẫng lên.
“Tiểu Nhược, Tiểu Nhược, cuối cùng cũng tìm được cậu rồi!”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Mặc Nhược ngạc nhiên:
“Đại Tâm?”
Đại Tâm kéo khẩu trang xuống, cười thật tươi.
“Là tôi, chính là tôi!”
“Sao cậu lại ở đây?”
“Tất nhiên là tới tìm cậu rồi. Không ngờ cậu trốn kĩ như vậy, suýt nữa thì tôi không tìm ra cậu đấy.”
Mặc Nhược đưa Đại Tâm lên phòng. Cậu ta vừa bước vào đã tròn mắt trầm trồ.
“Tiểu Nhược, cậu có tiền vậy? Chưa gì đã mua được căn này rồi sao? Giá tiền ở đây ít nhất cũng…ừm ừm đó!”
“Không phải nhà tôi, lúc cậu điều tra không tra thêm người mua nhà à?”
Đại Tâm gãi đầu ngưỡng ngùng.
“Tôi tìm được cậu đã mừng rồi, hơi đâu mà để ý cái khác.”
Mặc Nhược ngồi xuống ghế, bắt chéo chân, khoanh tay trước ngực nhìn Đại Tâm.
“Nói đi, tới đây làm gì? Trốn nhà đi à?”
Đại Tâm ngồi xuống cạnh cậu bất mãn nói:
“Cũng đâu phải là muốn trốn đi, chỉ là…hai người họ, cậu cũng biết rồi đấy, chuyên viên kỹ thuật của sở cảnh sát mà, nhưng họ lại muốn tôi cũng làm trong sở cảnh sát. Tôi thấy bản thân không nên giam mình ở cái chốn nguy hiểm đấy nên kịch liệt phản đối. Ai ngờ…vậy mà họ lại nhẫn tâm tìm đủ mọi cách để tôi làm việc cho đám người chính nghĩa đấy.”
“Cậu cũng biết tính tôi đấy, đâu thích hợp ở cái nơi nghiêm túc như vậy. Thế là tôi đã quyết định trốn nhà đi tới chỗ cậu đây. Sao nào, thấy tôi có vui không?”