Chương 3

Giong nói của Mặc Nhược nhẹ nhàng vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

“Bố tôi là cảnh sát thuốc tổ chống ma túy, mẹ tôi là cảnh sát bên hậu cần. Năm tôi 10 tuổi, bố mẹ bị sát hại, tôi mang đứa em họ 8 tuổi sống chung nhanh chóng chạy trốn. Sau đó, tôi biết được người sát hại bố mẹ tôi là người của tổ chức Lưỡi Liềm mà anh nói tới đó. Tôi mang ý định trả thù, cùng với em trai bôn ba học hỏi khắp nơi. Cuối cùng, sau 4 năm, chúng tôi đã thành công được nhận vào tổ chức. Tất nhiên lúc đó mới chỉ được làm tay chân sai vặt ở vòng ngoài. Rồi chúng tôi kìm nén và cố gắng suốt 4 năm tiếp theo để tiến sâu vào nội bộ tổ chức. Chúng tôi thành công rồi…”

Nói đến đây cậu dừng lại. Cố Thành vẫn chăm chú lắng nghe, thấy cậu ngừng thì nghi ngờ hỏi:

“Vậy cậu là người của tổ chức?”

Mặc Nhược lườm anh một cái.

“Chưa kể xong, đợi tôi lấy hơi đã.”

Người bệnh ốm yếu, nói nhiều phải lấy hơi chứ!

“Sau đó… tôi mất thêm 2 năm để hoàn toàn lấy được tín nhiệm của đám người đứng đầu tổ chức. 10 ngày trước, tôi bắt đầu kế hoạch trả thù, chỉ là… lúc sắp thành công, tôi… bị phản bội rồi…”

Càng gần cuối câu, cậu càng nói nhỏ. Nhưng trong căn phòng không một tiếng động này thì giọng của cậu vẫn là có thể nghe thấy được. Cố Thành nhẹ giọng hỏi:

“Ai phản bội cậu?”

Mặc Nhược khó chịu ra măt, bực dọc nói:

“Em trai ruột thừa kia, vào phút cuối, lúc tôi sắp gϊếŧ được tên khốn kia, cậu ta đâm tôi một phát. Sau đó, tên kia thấy nguy hiểm bắn tôi thêm một phát. Tôi trốn thoát được nhưng bị thằng nhóc chết tiệt kia đuổi theo, bồi tôi một cú liệt chân, cuối cùng lại thả tôi đi, chắc là muốn tôi chết nhục đây mà…”

Cậu thừa nhận bản thân khá nóng tính, lúc đó Mặc Hành không bồi thêm thì cậu có thể vùng dậy cho cậu ta bán sống bán chết. Có lẽ cậu ta biết thế nên để bảo toàn tính mạng mới làm vậy.

“Có gì chứng minh lời cậu nói là sự thật không?”

“Cảnh sát mấy người có cử tới ba người làm gián điệp đúng không?”

Cố Thành vô cùng ngạc nhiên, vô thức đáp lại: “Sao cậu nhận ra được?”

“Tôi nhìn một cái là ra.”

Đúng là cậu có hơi tự tin trong mảng này, nhìn nhân phẩm hơi sai nhưng nhìn cái khác thì khá chuẩn. Cậu lại tiếp tục nói một cách chậm rãi.

“Một người hay được gọi là lão Hàn đúng chứ? Anh ta chỉ vào được gần trong nội bộ, hai năm sau, tôi phát hiện có người nghi ngờ anh ta, lại còn có bằng chứng nên sắp xếp kế hoạch giả chết thả anh ta đi rồi đổ hết bằng chứng đó lên kẻ tìm được kia, cuối cùng tên đó chết rồi, lão Hàn về được rồi nhỉ?”

Hóa ra cậu chính là người tay trong mà lão Hàn kể.” Cố Thành không ngờ sẽ gặp được người đó trong tình cảnh này.

“Còn anh Trương mới về nửa tháng trước đúng chứ? Anh ấy ở dưới trướng tôi khi ở trong tổ chức, nửa tháng trước tôi bắt đầu nghĩ kế hoạch nên giả bộ mang cả đội ra ngoài làm việc rồi chết bất kì tử, dù sao, nếu biết tôi là kẻ phản bội thì bọn họ cũng sẽ bị xử tử theo thôi.”

Lúc này Cố Thành đã hoàn toàn tin tưởng Mặc Nhược nên tiếp tục hỏi: “Còn anh Trịnh thì sao?”

“Anh ấy đang ở dưới trướng một người của tôi, nhìn vậy chứ tôi vẫn còn người trong đó đấy, đâu thể nhổ hết người đi được.”

Cố Thành nói một cách trịnh trọng: “Tôi thay mặt mọi người cảm ơn cậu đã giúp đỡ.”

“Không cần, dù sao cũng chỉ là vì mấy người có giá trị lợi dụng mà thôi.”

“Vậy sao hai ngày trước cậu không nói gì, mà giờ lại kể cho tôi nghe?”

Mặc Nhược cười nhẹ, đôi mắt hơi cong lên nhìn anh.

“Vì tôi biết nói với mấy người kia cũng không có tác dụng gì, phải nói với người đứng đầu mới giải quyết được, đúng không?”