Anh ngồi xuống, lạnh lùng hỏi:
“Sai ở đâu?”
“Tôi…tôi nên nghe lời anh đi viện…”
Cố Thành thở dài một tiếng.
“Đáng lẽ lúc đó cậu nên câu thời gian, đừng vội đánh nhau, chờ người tới giúp cậu. Cậu phải biết tình trạng cơ thể của mình, sao có thể sốc nổi như vậy? Nay chỉ là thương nhẹ, nếu sau này bị nặng hơn thì sao? Muốn làm gì thì phải nghĩ, lo cho bản thân mình đầu tiên. Sao có thể như con thiêu thân như vậy?”
Cố Thành nói một tràng, nhưng Mặc Nhược không dám cãi nửa lời, chỉ dùng khuôn mặt tội nghiệp nhìn anh. Cái tính nóng chó này của cậu hơi khó sửa, dù sao cũng là ăn sâu vào máu rồi. Nhưng có lẽ sau nhiều lần bị dạy dỗ thì cậu sẽ có thể kiềm lại hơn vì…không muốn nghe anh lải nhải nữa!
Mặc Nhược nhanh chóng chặn lại.
“Được rồi được rồi, tôi biết sai thật rồi. Lần sau tôi sẽ không như vậy nữa, tôi sẽ chờ anh rồi mới xông lên, có được không?”
“Cậu còn muốn xông lên nữa?”
Cậu nhìn anh với ánh mắt khó hiểu.
“Không xông lên thì còn thế nào? Nhìn mọi người đánh nhau à?”
Cố Thành đỡ trán, lực bất tòng tâm như gặp phải học trò cứng đầu khó dạy.
“Thôi được rồi, tối nay ở lại đây một đêm đi, mai về.”
Mặc Nhược giật mình: “Tại sao? Tôi ổn mà.”
“Ở lại theo dõi trước, đề phòng có tình huống gì xảy ra. Có cần tôi cho cậu cái gương xem bản mặt trôi sông lúc này của cậu không?”
“Không cần đâu, tôi rất ổn, tôi cực kì ổn, thật đấy. Anh cũng không thể suốt ngày cho tôi ngửi mùi bệnh viện thế này chứ? Tôi có yếu đuối đến vậy đâu!!!”
Mặc Nhược kịch liệt phản đối nhưng…không hiệu quả. Cậu ho khan mấy tiếng rồi yếu đuối nói:
“Anh Cố à, anh trai, cho tôi về đi mà, tôi không chịu nổi không khí ở đây đâu…”
Thấy đối cứng không được, cậu nhanh chóng đổi phương án, nũng nịu với anh.
“Đừng nói nữa, nằm nghỉ đi, tôi đi mua đồ ăn tối.”
Thấy Cố Thành sắp rời đi, Mặc Nhược quyết định bỏ hết mặt mũi, cố gắng chống cái cơ thể ra gió là bị quậy bay của mình lên, giãy đành đạch như cá mắc cạn.
“Cho tôi về cho tôi về! Anh mà không đưa tôi về, tôi ăn vạ ở đây cho anh xem. Tôi nói cho anh biết, tôi sẽ chạy trốn đấy! Sẽ trốn đấy!”
Cố Thành giật mình vội giữ cậu lại để tránh ảnh hưởng tới vết thương.
“Được rồi, được rồi, tôi thua, đợi truyền dịch xong thì tôi đi làm thủ tục xuất viện!”
Thấy đạt được mục đích, Mặc Nhược mới yên tĩnh lại, vui vẻ nhìn người nào đó rời đi. Sau đó cậu lại nghĩ hình như mình hơi mất liêm sỉ thì phải?
Liêm sỉ: Nhanh ra ngoài nhặt tôi lại, tôi sắp bị chó tha đi rồi!
Sau khi truyền dịch xong, Cố Thành đưa Mặc Nhược về nhà. Vừa đi anh vừa nói:
“Tạm thời nghỉ ngơi mấy ngày đi!”
“Vẫn còn nhiều việc phải giải quyết, sao có thể nghỉ được?”
Cố Thành thở dài:
“Làm thì cũng phải có sức khỏe mới làm được. Cậu cứ nghỉ ngơi đi, còn lại để tôi giải quyết!”
Mặc Nhược lại muốn cãi lại thì anh đã nhanh chóng nói tiếp:
“Cậu mới chỉ là mang danh hợp tác thôi, còn chưa chính thức làm cho sở cảnh sát, không cần phải bạt mạng như vậy.”
“Gì mà bạt mạng chứ? Tôi chỉ muốn nhanh chóng giải quyết xong việc của mình mà thôi…”
Cố Thành vươn tay ra xoa đầu cậu nói:
“Không vội, thời gian còn dài, không phải sao?”
Lần này Mặc Nhược không còn có phản ứng quá khích đối với cái xoa đầu này nữa, có lẽ đã cảm nhận được chút an toàn và ấm áp từ còn người này. Cậu không nói gì, nhìn ra cửa sổ xe.
“Mấy ngày nay mưa nhiều thật.”
Cố Thành nghe thấy vậy thì cũng đáp lại:
“Đang đợt giao mùa mà, sắp trở lạnh hẳn rồi.”