Chương 28

Cậu vừa ngửi vừa nhăn mặt:

“Vậy là không được tắm à?”

Anh cất thuốc đi rồi nói: “Mai hẵng tắm, để thuốc ngấm vào đã.”

Mặc Nhược bật người: “Anh định để tôi ngủ với cái mùi này á? Muốn tôi chết ngột à?”

“Chịu khó đi, nếu sắp chết thì tôi sẽ hô hấp cho cậu.”

Cậu cáu kỉnh khoanh tay giận dỗi: “Ai thèm cái hô hấp của anh!”

Cố Thành bất đắc dĩ cười nhẹ. Đúng lúc này, Mặc Nhược nhận được tin từ Đại Tâm, là một file văn bản dài như cái sớ.

[Tiểu Nhược, may là số đó chưa kịp bị hủy, tôi tra được nhiều lắm, cậu cứ đọc dần đi nhé. Nhớ trả thù lao cho tôi là được!]

Cậu mở file ra đọc một lượt, hai hàng lông mày như sắp nối lại với nhau. Cố Thành thấy vậy thì ghé đầu vào hỏi:

“Có chuyện gì vậy?”

Mặc Nhược khẽ nói: “Tôi cảm giác tôi lại gặp được người quen!”

“Đúng là quan hệ rộng.”

Anh ghé sát vào cậu, cùng đọc thông tin trên máy. Một lúc sao anh mới nói:

“Vậy là…hung thủ là người của tổ chức, không những vậy còn từng làm việc với cậu, đúng chứ?”

“Ừ, tuy cắn nhau như chó nhưng đúng là chúng tôi từng làm việc chung mấy lần. Nếu lần tới gặp mà đánh nhau thì chắc chắn anh ta sẽ nhận ra tôi…giống như tên khốn kia.”

“Tiếp theo để tôi xử lí đi, tốt nhất người biết cậu còn sống càng ít càng tốt, như vậy sẽ an toàn hơn!”

Mặc Nhược lắc đầu:

“Không cần đâu, chuyện đó tôi không để ý, dù sao tôi cũng đang phụ trách vụ án này, không điều tra cho xong thì tôi không chịu được.”

Thấy không khuyên được cậu nên anh cũng không nói gì nữa. Mặc Nhược cảm thấy vị tanh sắp trào lên khoang miệng, cậu cố gắng nuốt xuống rồi nói:

“Tôi đi vệ sinh một chút!”

Mặc Nhược đứng dậy vội rời đi. Chạy vào trong phòng wc, cậu cố kìm tiếng ho phát ra nhưng không kìm được. Từng tiếng ho khan nặng nề vang lên, Mặc Nhược gần như quỵ xuống, một tay che miệng, một tay bám chặt vào bồn rửa tay. Cậu không kịp nuốt lại thì đã phun ra một búng máu. Mặc Nhược nhìn bàn tay dính đầy máu của mình, lẩm bẩm:

“Khụ…lại bị thương rồi…”

Đúng lúc này, cửa phòng wc mở ra, Cố Thành đen mặt nhìn cậu.

“Nếu tôi nói…đây là tương cà thì anh có tin không?”

“…Cậu thấy tôi ngu ngốc lắm à? Hay coi tôi là thiểu năng trí tuệ?”

Mọi sự phản kháng đều không lại được với sự dứt khoát của Cố Thành, Mặc Nhược nhanh chóng bị lôi tới bệnh viện quen thuộc. Sau khi trải qua hàng loạt các kiểm tra và xét nghiệm, cuối cùng bác sĩ đưa ra kết luận:

“Bị tổn thương nội tạng do tác động mạnh, không bị nặng nên có thể dưỡng thương dần. Nhưng vết thương có chút vấn đề, hơi bị viêm rồi. Tôi đã xử lý vết thương nhưng đề nghị bệnh nhân nghỉ ngơi và sinh hoạt cẩn thận, vết thương có thể sẽ chuyển biến xấu nếu không được chăm sóc, có thể dẫn đến hoại tử đấy!”

Cố Thành gật đầu, mặt đen hơn cả đít nồi. Anh cầm tờ kết quả đi vào, Mặc Nhược đã ngủ trên giường bệnh, tay còn cắm ống truyền dịch. Mặt cậu tái hơn cả người trong nhà xác, mày hơi nhíu lại, hơi thở cũng có chút nặng hơn bình thường.

Nghe thấy tiếng động bên cạnh, cậu hơi mở mắt nhìn “mẹ già” Cố Thành nhìn chằm chằm cậu. Cậu yếu ớt nói:

“Anh Cố, tôi không sao mà…đúng không?”

Cậu cố gắng kéo miệng cười khi nhìn thấy khuôn mặt lạnh như băng của anh.

Cố Thành tức giận rồi!

Mặc Nhược nhanh chóng làm vẻ mặt tội nghiệp, ngước lên nhìn anh.

“Cố Thành, tôi biết sai rồi…”