Chương 27

Mặc Nhược phải nài nỉ dụ dỗ rất lâu thì Cố Thành mới từ bỏ việc mang cậu đi bệnh viện. Cả hai nhanh chóng về sở cảnh sát. Đám người kia đều bị giam hết lại, tên mặt dữ là to mồm nhất.

“Sao các người lại bắt chúng tôi? Chúng tôi không làm gì hết, thả chúng tôi ra.”

Một cảnh sát đi qua tức giận cau mày.

“Các người có làm gì hay không thì tự các người phái biết chứ, im lặng đi, chút nữa mấy người muốn nói gì cũng được, lúc đó không muốn nói cũng phải nói.”

Ánh mắt lạnh lẽo khiến bọn họ rùng mình, trong lòng cảm thấy bất an.

Mặc Nhược tập tiễng được Cố Thành đỡ vào trong. Anh nói:

“Chút nữa để tôi vào thẩm vấn, cậu cứ nghỉ ngơi trong phòng đi.”

Mặc Nhược gật đầu không nói gì, giờ mà nói là bi lôi đầu đi bệnh viện ngay, cậu không dám mở lời.

Cố Thành đưa cậu vào phòng xong thì đi tới phòng thẩm vấn, tên mặt dữ đã được đưa tới đó. Những tên khác đều được chia ra ở các phòng thẩm vấn khác nhau. Anh bình tĩnh ngồi xuống nhìn tên mặt dữ một lúc lâu khiến hắn ta sởn da gà.

“Đồng chí cảnh sát này, tên chó điên kia cùng phe với các anh sao? Các anh không biết thân phận của tên đó sao? Đó là người của tổ chức Lưỡi Liềm đấy, tôi biết các người đang truy lùng tổ chức, nhưng sao lại có thể tin tưởng tên đó được?”

“Vậy là anh thừa nhận anh có quan hệ với tổ chức Lưỡi Liềm?”

Tên mặt dữ khựng lại, lắp bắp nói:

“Tôi…tôi chỉ là mấy tên râu ria thôi, tôi…tôi không biết gì hết!”

Cố Thành lạnh lùng nhìn hắn một hồi lâu rồi mới nói:

“Anh không biết gì sao? Vậy người bên trên anh chắc anh phải biết chứ?”

Lúc này tên mặt dữ im lặng không nói gì, mồ hôi tuôi ra hai bên thái dương, hai tay hắn nắm chặt. Tuy hắn nhìn có vẻ đáng sợ nhưng tâm lý lại rất mỏng manh, hoàn toàn không thể đối đầu với những tình huống khó xử thế này, đó chính là lí do vì sao hắn ở trong tổ chức lâu như vậy mà vẫn không được tiến sâu vào trong.

“Tên chó điên kia có biết…đồng chí cảnh sát có thể hỏi cậu ta!”

Nghe tên này không ngừng gọi cậu một cách xúc phạm, anh khẽ nhíu mày.

“Cậu ấy hiện tại làm việc ở đây, nếu anh còn gọi cậu ấy như vậy thì đừng trách!”

Sau đó, dù anh có hỏi gì thì tên mặt dữ cũng không chịu nói, chỉ thừa nhận bản thân có buôn ma túy và vũ khí nóng. Nhưng như vậy cũng đủ khiến hắn không thấy được mặt trời trong thời gian dài.

Cố Thành giao việc còn lại cho những người khác rồi trở về phòng làm việc. Mặc Nhược chờ anh đến ngủ gục lúc nào không hay. Dáng vẻ lúc ngủ của cậu rất yên tĩnh, hoàn toàn trái ngược với vẻ lưu manh và báo thủ lúc tỉnh. Cố Thành đi tới bên cạnh cậu, đập vào mắt anh là mấy vết bầm tím trên tay và cổ, khuôn mặt cậu cũng có cũng có chút tái nhợt. Anh cau mày, vội đứng lên tìm thuốc xoa tan bầm trong phòng.

Đúng lúc Mặc Nhược tỉnh lại vì nghe thấy tiếng động, cậu mơ màng nhìn xung quanh, thấy anh đang tìm gì đó.

“Anh đang làm gì thế? Thẩm vấn xong rồi à?”

Cố Thành quay đầu nhìn cậu, trong tay là chai thuốc xoa bóp.

“Xong rồi, chẳng thu hoạch được gì, đưa tay ra đây!”

Cậu ngơ ngác làm theo, thấy anh đổ thuốc ra bắt đầu xoa lên tay cậu thì bĩu môi:

“Mấy vết này để mấy hôm là tự tan thôi, cần gì phải thuốc.”

Nhưng cậu không rút tay lại mà để mặc anh thích làm gì thì làm. Dù sao cậu cũng không còn sức mà rút tay lại nữa. Lúc này cậu thấy hơi choáng váng, cả người đau nhức khó chịu.

“Xoa cho tan nhanh. Vả lại, có thuốc thì sẽ đỡ đau hơn!”

Anh kiểm tra toàn thân cậu, cứ chỗ nào tím là lại xoa thuốc. Một lúc sau, người cậu tỏa ra mùi hương khó tả.