Chương 26

Nhạc Hinh ở đầu bên kia nghe được thông tin thì vội vàng chuẩn bị hành lý hàng giả, sau đó nhanh chóng cử người mang tới gần quán bar rồi đóng giả là một đồng bọn khác của Mặc Nhược. Đây là kế hoạch ban đầu mà mọi người đã lập ra.

Mặc Nhược phất tay nói:

“Tiểu Thành, đi lấy “hàng” đi.”

Tiểu Thành?

Cố Thành nhìn ánh mắt tinh nghịch của cậu, bất lực nhận lệnh.

Lúc này, cảnh sát mai phục bên ngoài đã nhận được tín hiệu, tất cả đã chuẩn bị vào tư thế hành động. Mọi người thấy hình bóng của Cố Thành bước ra từ quán bar thì hơi ngạc nhiên, có gì đó sai sai. “Đồng bọn” đã đứng ở cách đó không xa chờ anh. Hai người của tên mặt dữ đi theo không rời nửa bước. Chờ tới khi đi vào một góc khuất, hai người đó bất ngờ ra tay. Cố Thành vẫn luôn phòng bị nên nhanh chóng né được.

“Mấy người lật lọng sao?”

Hai người đó nghiến răng nói: “Đại ca sao có thể tin lũ tép như chúng mày chứ!”

Tình huống này cũng là tình huống không có gì bất ngờ, Mặc Nhược cũng từng nói tới vấn đề này. Nhưng kế hoạch ban đầu là anh là người đàm phán chứ không phải cậu, lúc này để cậu ở đó một mình khiến anh không yên tâm. Mặc dù biết cậu làm vậy là có lí do nhưng…

Mặc Nhược ngồi ở phòng chờ, nhìn tên mặt dữ nói: “Các người ra tay rồi à, vậy mà không tin chúng tôi.”

Tên mặt dữ cười gian xảo: “Sao mà tin được? Giờ chỉ có một mình mày ở đây thôi, càng dễ xử lý, gϊếŧ chúng mày tao vẫn lấy được hàng.”

Mặc Nhược bình tĩnh đứng dậy nhìn mấy người vây lấy cậu. Cậu hơi khởi động tay chân rồi nhanh như chớp đấm thẳng vào mặt tên gần nhất. Đám người thấy vậy thì đơ ra một giây rồi nhanh chóng nhào vào, hiện trường loạn cào cào. Mặc Nhược đánh đấm không mỏi tay, thượng cẳng chân, hạ cẳng tay, tránh né thành thạo các đòn đánh tới.

Nhìn thấy cách thức tấn công quen thuộc, tên mặt dữ chợt hốt hoảng.

“Chó điên? Không phải mày chết rồi sao? Đại ca bảo mày phản bội tổ chức nên bị gϊếŧ rồi mà? Sao mày còn ở đây?”

Mặc Nhược đấm một tên gục xuống rồi nhìn tên mặt dữ, cười nói:

“Mày nhận ra tao à? Giỏi đấy! Vậy đại ca của mày là thằng sói hoang kia, đúng là chỉ có nó mới từng đánh nhau với tao, lúc đó mày đứng xem? Hay là có tham gia nhỉ? Chắc bị tao cho ăn hành rồi mới nhớ tao là ai đúng không?”

Tên mặt dữ tức giận, phất tay ra hiệu tất cả cùng xông lên.

“Nếu tổ chức nói mày đã chết vậy thì tao sẽ làm như tổ chức nói, để mày chết một cách nhục nhã, tới lúc đó công trạng này cũng có thể để tao tiến lên mấy bậc. Này là do chính mày tự chuốc họa vào thân!”

Mặc Nhược cầm cây gậy gần đó, hăng máu đánh dữ dội. Với một phương châm “bố mẹ mày cho mày cái não phẳng thì tao lương thiện đá văng não mày luôn”, Mặc Nhược chứ thấy đầu là nhắm tới. Cây gậy lia qua lia lại liên tục không ngừng nghỉ, đầu của mấy tên xong lên đã bê bết máu, nằm vật ra đất. Tên mặt dữ định rút súng thì đã bị cậu cho một nhát bật ngửa, súng rơi sang một bên. Mặc Nhược hất cây súng ra xa rồi xử lý nốt mấy tên còn lại.

Chờ tới khi Cố Thành mang mấy người tới thì phòng đã trở thành một mớ hỗn độn. Mặc Nhược ngồi xuống ghế chống hai tay lên đầu gối thở dốc. Cậu ngước lên nhìn Cố Thành, khuôn mặt dính máu khiến anh sửng sốt, vội chạy tới nhìn cậu một lượt.

“Có bị thương ở đâu không? Sao lại đánh nhau, vết thương có vỡ không? Sao lại nhiều máu thế này?”

Mặc Nhược chỉ lắc đầu không nói gì. Những người khác đi vào bắt giữ tất cả những tên nằm ngổn ngang trên đất. Sau khi áp giải tất cả đi, Cố Thành mới quỳ xuống bên cạnh, nhìn cậu cúi đầu xuống đất.

“Sao rồi? Tôi đưa cậu đi viện nhé?”

Mặc Nhược khẽ nói: “Không sao! Không phải máu của tôi…”

Cái danh “chó điên” này, lâu rồi cậu không nghe thấy nên hơi bỡ ngỡ. Sở dĩ bị gọi vậy là vì cách đánh nhau của cậu rất hoang dã, như một con thiêu thân lao vào lửa không sợ cháy. Tất cả những người từng bại dưới tay cậu đều cảm thấy sợ vì khi đã vào trạng thái thì đối phương phải mất khả năng hoạt động thì cậu mới dừng tay, dù cậu có bị thương bị đánh thế nào cũng như tiêm máu gà mà đánh không ngừng. Thế là cái tên đó ra đời, đó cũng không phải cái tên gì hay ho!

Mặc Nhược được Cố Thành đỡ đứng dậy, cậu hơi ho khan mấy tiếng rồi nói:

“Về thôi, tối nay có nhiều việc để làm đấy!”

Cậu chạm vào ánh mắt đầy lo lắng của Cố Thành nên cười nhẹ nói:

“Tôi không sao thật, chỉ bị bầm tím mấy chỗ thôi, vết thương vẫn ổn…chắc vậy. Nói chung là giờ chúng ta về sở cảnh sát thôi, phải tra hỏi đám người kia nữa.”