Mặc Nhược mỉm cười gật đầu với cô nàng pha chế. Chờ tới khi cô mang hai ly rượu ra thì ghé vào tại Mặc Nhược nói nhỏ:
“Tầng 2 đang có khách sộp, nếu muốn thì tôi tìm cách đưa hai người lên, nhưng đừng quá manh động, khách này có hàng nóng từ trong ra ngoài đó.”
Mặc Nhược bật cười: “Nóng đến vậy sao? Có khi trúng người quen đấy!”
May là trước kia hoạt động ở tổ chức, Mặc Nhược rất ít khi ra mặt, mà có ra mặt thì cũng trùm kín từ đầu đến chân nên lúc này có gặp người quen cũng có thể tránh được.
Cô nàng pha chế lùi lại một bước, mỉm cười quyến rũ, nói nhẹ:
“Nếu muốn “làm ăn”, tôi có thể đưa hai vị tới một chỗ khá thú vị!”
“Cô thật tinh mắt, chờ xong máng này tôi sẽ thưởng cho cô!”
Mặc Nhược liếc ra hiệu cho Cố Thành. Hai người đi theo cô gái pha chế.
“Đây là khách muốn hợp tác với ông chủ các người, các người báo với bên trong một tiếng, tôi dẫn người tới!”
Hai bảo vệ to lớn nhìn cô rồi gật đầu, một người đi vào báo tin. Khi hai người đi vào cửa, khuôn mặt dữ dằn của một tên ngồi chính giữa đập vào mắt.
“Hai người có hàng gì nào?”
Mặc Nhược tự nhiên đi tới, nói:
“Ông chủ cũng biết dạo này có một hàng mới được thử nghiệm ở nước ngoài nhỉ, lần này chúng tôi may mắn lấy được một lô.”
Tên mặt dữ nghe thấy vậy thì cười lớn: “Mời ngồi mời ngồi!”
Mặc Nhược ngồi xuống, Cố Thành tự giác đứng bên cạnh làm bảo tiêu. Cậu rất ra dáng là một nhà “doanh nghiệp”.
“Cậu lấy được lô đó thế nào? Ai cũng biết loại hàng đó đang rất đắt đỏ, muốn tranh giành cũng rất khó, vậy mà một…tên nhóc như cậu lại có thể lấy được?”
Mặc Nhược chống tay lên ghế, dáng ngồi ngả ngón.
“Tôi lấy được thế nào đó là chuyện của tôi, còn các anh muốn mua lại hay không thì là quyết định của các anh. Tôi chỉ muốn nói, lô hàng này có độ thuần khiết rất cao đấy. Nếu bán ra những chỗ khác, các anh cũng biết nó có giá trị thế nào. Tôi muốn tới gặp các anh là vì các anh khá uy tín trong giới nên cứ suy nghĩ cho cẩn thận.”
Tên mặt dữ vừa cười vừa tức: “Cậu đang ra giá với tôi à, cậu nên biết…đây là địa bàng của tôi đấy, tôi mà muốn thì cướp lại cũng được. Cậu dùng thái độ đó hợp tác với tôi sao?”
Mặc Nhược vẫn bình tĩnh nói:
“Tất nhiên là anh có thể làm vậy, nhưng trên tiền đề là tôi phải mang thuốc bên người, đúng chứ?”
“Nói đi, cậu muốn trao đổi thế nào?”
Lúc này, tên mặt dữ đã nhược bộ.
“Tôi không cần tiền, nhưng có một số “hàng” từ chỗ mấy người mà tôi cần, nếu lúc này các người có thể lấy ra thì tôi sẽ trao đổi với mấy người.”
Tên mặt dữ vẫn còn chút đề phòng.
“Cậu muốn gì?”
“Tôi nghe nói…các người có cả “hàng nóng” chất lượng cao nhỉ? Không cần nhiều, chỉ cần trong lô hàng của các người đưa tôi một phần tư, với cả…bột tiên*!”
* mai thúy đó cả nhà!
Tên mặt dữ cười sảng: “Cậu cũng hiểu biết nhiều đấy, có vẻ cũng trong “ngành” lâu rồi nhỉ? Được, nếu cậu mang được “hàng” của cậu tới đây thì tôi sẽ trao đổi với cậu.”
Cậu ngồi thẳng người, chống hai tay xuống đầu gối.
“Hợp tác là phải có thành ý, cả hai chúng ta cùng đi lấy “hàng”, tiền trao cháo múc thì hợp tác mới thành đúng không nào?”
Tên mặt dữ nhíu mày nói:
“Vậy thì tôi cho người đi lấy “hàng”, đồng thời cử người đi theo người của cậu đi lấy “hàng”, thế nào?”
“Được thôi.”