Chương 24

Hải Từ kéo cậu vào phòng làm việc, Lão Hàn đang ngồi ở đó, anh giơ tay vẫy rồi nói lớn:

“Mặc Nhược, lâu rồi không gặp. Tôi đã nghe chuyện của cậu rồi, lần này đúng là quá nguy hiểm rồi.”

Lão Hàn tên thật là Hàn Tống, anh ta là cảnh sát lâu năm ở đây. Không những vậy, anh còn được gọi là đệ tử của ông nội Cố Thành trước khi về hưu.

Mặc Nhược nắm chặt tay anh ta như đồng đội lâu năm.

“Lâu rồi không gặp, thấy anh còn khỏe thế này tôi cũng mừng, ít nhất thì không suýt biến thành lão què như lúc còn ở trong tổ chức.”

Hàn Tống phóng khoáng nói:

“Đừng nhắc lại chuyện đó làm gì, hiện tại cậu ở đây đúng là duyên số rồi. Quả là ông trời không phụ người tốt.”

“Tôi thì tính là người tốt gì chứ? Chỉ là cái số chưa tận nên mới thoát được một kiếp thôi.”

Cố Thành lúc này cũng vừa vào tới cửa, thấy Hàn Tống thì nói:

“Anh về đúng lúc lắm, tối nay đi làm nhiệm vụ cùng chúng tôi luôn.”

Hàn Tống thở hắt một tiếng.

“Tôi mới hoàn thành nhiệm vụ về đấy. Cậu nỡ lòng nào chưa cho tôi nghỉ ngơi đã kéo tôi tiếp tục làm việc rồi.”

Cố Thành chỉ lạnh lùng đáp: “Vậy giờ anh nghỉ ngơi đi, thời gian còn sớm, đủ để anh ngủ một giấc lấy sức đấy.”

Hàn Tống nghiến răng: “Đồ độc ác, tư bản còn không bóc lột bằng cậu đấy!”

Cố Thành chỉ cười không nói gì.

Một buổi chiều trôi qua rất nhanh, tới 6 giờ tối, Cố Thành tập trung cả đội lại. An bắt đầu lên kế hoạch phân công.

“Tiểu Từ với Tiểu Minh mai phục bên ngoài, chờ có lệch thì chạy vào chi viện, lão Hàn mang theo vài người tuần tra xung quanh xem có con cá lọt lưới nào không, nhớ làm kín đáo một chút, Nhạc Hinh ngồi tại trụ sở để nghe lén, đồng thời báo cáo tình hình cho bên ngoài biết rõ tình hình. Tôi với Mặc Nhược sẽ vào trong để điều tra. Tất cả lưu ý, an toàn là trên hết, phải thật cẩn trọng!”

“Rõ!”

Sau khi phân công xong, mọi người bắt đầu rời tới vị trí của mình. Mặc Nhược với Cố Thành đã đứng ở trước cửa quán bar. Hai người bị bảo vệ chặn lại.

“Mời hai người xuất trình thẻ thành viên.”

Cố Thành nhíu mày, đang định mở lời thì Mặc Nhược rút từ trong túi áo ra một tấm thẻ vàng lấp lánh.

“Được chưa?”

Bảo vệ không cản hai người nữa. Mặc Nhược dẫn đầu bước vào trong. Cố Thành đi theo, hứng thú hỏi:

“Cậu có thẻ ở đây à?”

Mặc Nhược tự tin nói:

“Tôi cũng từng “làm ăn” ở đây, vả lại có người quen nên dễ dàng có được tấm thẻ này.”

Hai người đi tới quầy bar ngồi. Có thể nói đây là nơi dễ quan sát được tất cả cũng là nơi dễ bị bại lộ nhất. Nhưng khí chất của hai người có thể nói là khó có thể bị phát hiện ra thân phận, Cố Thành thì như thiếu gia vung tiền như nước, còn Mặc Nhược thì không khác gì một tên ăn chơi trắc tán. Cậu ghé sát vào tai anh nói:

“Chúng ta tìm cách lên phòng vip tầng 2, ở đấy mới tìm được thông tin có giá trị, có khi còn bắt được một mẻ lớn!”

Cố Thành đáp lời: “Cứ bình tĩnh, xem tình hình, đừng quá manh động.”

“Để tôi tìm người hỏi thử.”

Mặc Nhược cầm điện thoại nhắn tin cho ai đó. Một lúc sau, một cô gái nóng bỏng mặc đồ pha chế đi tới.

“Hai anh trai muốn uống gì? Tối nay tôi sẽ tận tình phục vụ hai người!”

Cố Thành cho Mặc Nhược một ánh mắt, cậu khẽ gật đầu một cái xác nhận đây là người của mình.

“Chị gái cứ tự nhiên, chị pha gì chúng tôi uống đấy, nhưng mà…phải ngon như chị đấy nha!”

Mặc Nhược nói chuyện rất tự nhiên, diễn trọn vai trai đểu cáng. Cố Thành thì không nói gì, tận lực nghe ngóng xung quanh. Cô gái pha chế mỉm cười vừa pha rượu vừa nói:

“Hai anh nhìn là một dân chuyên, có muốn thử các món khác không?”

Ý là ở đây có “hàng” đó nha.

Mặc Nhược nhếch miệng, cười lưu manh.

“Dạo này “hàng” về thường xuyên vậy sao?”

Ý là dạo gần đây nhiều giao dịch lắm hả?

“Tất nhiên, chúng tôi đã tìm được nguồn đầu tư rất chất lượng đấy.”

Ý là trúng “cá lớn rồi”!!!