Không khí trong xe bỗng trùng xuống, đúng là sợ nhất khi xung quanh đột nhiên im lặng. Mặc Nhược ngượng ngùng nhìn trộn người bên cạnh.
Anh giận rồi sao?
“Cậu thực sự rất giỏi, từ khi cậu tới đây, chúng ta đã giải quyết được rất nhiều việc bi tồn đọng. Cậu nên thừa nhận bản thân, đừng đánh giá thấp mình!”
Nghe Cố Thành nói khiến cậu ngạc nhiên, cậu không nghĩ mình được đánh giá cao như vậy. Cậu thực sự rất giỏi sao? Một kẻ trong đầu chỉ có báo thù mà cũng được công nhận sao?
Mặc Nhược khẽ nói: “Cảm ơn!”
Sau đó cả hai đều tự giác không tiếp tục chủ đề này nữa. Chờ tới khi khảo sát địa hình xong thì cũng tới giờ ăn trưa, Cố Thành trực tiếp đưa cậu tới một quán nhỏ gần sở cảnh sát. Mặc Nhược ngơ ngác đi xuống nhìn một vòng. Nếu nhìn từ ngoài thì cậu không biết cái quán nhỏ này bán gì nhưng mùi thức ăn tỏa ra từ đây lại khá thơm khiến bụng cậu reo lên mấy tiếng.
Cố Thành vỗ vai cậu nói: “Vào thôi!”
Mặc Nhược nhanh chân đi theo anh. Bước vào quán, cảnh tượng cậu thấy là toàn người, tuy quán nhỏ nhưng lại rất đông. Chủ quán ngẩng đầu thấy có người vào thì vội nói:
“Đội trưởng Cố đó à? Lâu rồi không gặp, vào đi vào đi!”
Cố Thành gật đầu chào một cái rồi đi vào một chỗ ngồi trong góc. Một nhân viên chạy ra đưa thực đơn cho hai người. Cố Thành đưa sang cho Mặc Nhược.
“Muốn ăn gì thì tự chọn đi!”
Mặc Nhược đọc qua một lượt, ở đây có rất nhiều món, có những món cậu còn chưa ăn bao giờ.
“Anh có kiêng gì không?”
Cố Thành lắc đầu.
“Vậy một đậu hũ sốt tứ xuyên, một chân giò hầm sa tế, một rau trộn, một canh măng thịt. À, một cá sốt cay nữa.”
Cố Thành nhanh chóng nhắc nhở:
“Ăn thanh đạm một chút.”
Mặc Nhược phản bác lại: “Tôi đã không sao rồi, tôi khỏe rồi mà!”
Nhưng khi chạm vào ánh mắt của Cố Thành, cậu vẫn không đành lòng nói:
“Vậy…đổi thành chân giò hầm thuốc bắc với cá chiên nước mắm đi.”
Nhân viên vui vẻ nhận lại thực đơn nói:
“Được, hai anh chờ một chút!”
Nhân viên vừa rời đi thì Mặc Nhược đã thở dài một tiếng.
“Anh phải biết linh hồn của món ăn chính là cay, là cay đó, vậy mà anh còn cản tôi. Tôi đã không sao rồi mà. Anh xem…tôi rất khỏe đó. Mà kể cả có không khỏe thì cay cũng đâu có ảnh hưởng gì chứ!”
Cố Thành nghe Mặc Nhược lải nhải bên tai không ngớt, nhưng anh chỉ mỉm cười chờ cậu nói xong mới chốt lại một câu:
“Ăn thanh đạm thì vết thương sẽ mau lành, cậu không muốn mang cái thân tàn đó đi đánh nhau đâu đúng không?”
Mặc Nhược bị lý lẽ này chặn họng không biết phản bác thế nào. Hình như…đúng thật là như vậy…
Cậu lẩm bẩm: “Được rồi, tạm thời nghe anh!”
Thức ăn được mang ra rất nhanh, chỉ trong chưa đầy 15 phút mà một bàn thức ăn đã được dọn lên. Mặc Nhược lâu ngày không được ăn cay, dù vừa nãy bị lí do của Cố Thành đánh bại nhưng cậu vẫn gắp đậu hũ đầu tiên. Vị cay sộc lên mũi khiến cậu không ngừng suýt xoa, khuôn mặt lộ ra sự thỏa mãn.
Cố Thành thấy biểu cảm của cậu thì bật cười. Anh không hề biết rằng nụ cười lúc này của bản thân dịu dàng và cưng chiều đến mức nào. Hai người chậm rãi giải quyết hết thức ăn. Chờ tới khi bụng căng tròn rồi Mặc Nhược mới dừng đũa.
“Không ngờ ở đây đồ ăn ngon như vậy…”
Mặc Nhược xoa chiếc bụng căng tròn của mình, thấy Cố Thành chuẩn bị ra ngoài tính tiền, cậu vội kéo anh lại.
“Anh mời tôi ăn nhiều lần rồi, lần này để tôi mời anh đi.”
Cố Thành cũng không tranh với cậu nên gật đầu đồng ý. Lúc hai người ra ngoài thì vẫn còn sớm, thời gian từ giờ tới lúc qua quán bar kia vẫn còn khá lâu nên cả hai quyết định quay lại sở cảnh sát.
Mặc Nhược đi trước vào cổng, đúng lúc gặp Nhạc Hinh đang đi về phòng tài liệu. Mặc Nhược chào một tiếng:
“Chị Nhạc!”
Nhạc Hinh quay đầu, thấy cậu thì gật đầu một cái. Cô định nói gì đó thì Hải Từ và Hải Minh đi ra. Mặc Nhược thấy vậy thì ngạc nhiên.
“Hai người về từ bao giờ vậy?”
Hải Từ vui vẻ đi tới đáp: “Chúng tới mới về thôi, nhiệu vụ tối nay đâu chỉ có hai người đi làm, chúng tôi cũng cần phải đi theo đó. Với cả, lão Hàn cũng về rồi.”
Mặc Nhược ngạc nhiên: “Lão Hàn?”