Một đêm tĩnh lặng trôi qua, Cố Thành tỉnh dậy khá sớm. Anh bước ra ngoài nhìn sang cánh cửa phòng bên, cửa đóng chặt chứng tỏ người bên trong vẫn chưa dậy. Cố Thành vệ sinh cá nhân xong thì đi vào bếp làm bữa sáng đơn giản. Bình thường anh rất ít khi ăn sáng, nhưng từ khi có thêm người bên cạnh, anh cảm thấy duy trì hoạt động này cũng không tồi.
Mặc Nhược mơ màng tỉnh dậy khi ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng. Cậu chống người ngồi dậy, ngẩn người một lúc mới hoàn toàn tỉnh. Thời tiết ngày hôm nay không được tốt lắm, bầu trời âm u có chút mây đen, khả năng lớn là sẽ có mưa. Cậu đi tới cạnh cửa sổ, ngắm ra thành phố bên ngoài. Mặc Nhược nghĩ thầm:
“Thời tiết thế này không ngủ thì thật phí.”
Nhưng nghĩ đến thân phận bất đắc dĩ của hiện tại, Mặc Nhược không thể không tự an ủi bản thân rồi đi vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân. Lúc cậu mở cửa ra ngoài thì Cố Thành đã bày xong đồ ăn sáng lên bàn. Anh nhìn cậu rồi nói:
“Qua đây ăn đi rồi chúng ta tới sở cảnh sát.”
Mặc Nhược rề rà đi tới, thở dài ngồi xuống. Cố Thành thấy vậy thì hỏi:
“Có chuyện gì à? Mới sáng đã ủ rũ vậy?”
Cậu vừa gặm bánh mì vừa khẽ nói:
“Con người không muốn bán mình cho tư bản nhưng đời không cho phép…”
Cố Thành bật cười: “Chưa gì đã bộc lộ bản chất rồi? Trước đó cậu còn đòi trả thù nữa mà, sao giờ đến đến mấy việc đơn giản này mà cậu cũng không muốn làm?”
“Nếu được lựa chọn, ai lại đi trên con đường toàn sỏi đá này, nếu lúc đó tôi…thành công, thì bây giờ tôi đang tận hưởng cuộc sống rồi!”
“Cậu không nghĩ nếu thành công, cậu sẽ bị tổ chức truy đuổi à? Sau đó cảnh sát biết được cũng sẽ bắt cậu. Vậy thì chỉ có thể trốn chui trốn lủi chứ tận hưởng ở đâu ra?”
Mặc Nhược lườm anh một cái: “Lúc đó tôi tự có cách.”
Hai người giải quyết xong bữa sáng thì nhanh chóng lái xe đi. Vừa tới nơi thì kết quả xét nghiệm từ tấm bọc đã được đưa tới tay Cố Thành. Anh đọc lướt qua rồi đưa cho cậu xem.
Mặc Nhược cau mày nói: “Dấu giày cũng chỉ có một nửa. Ít nhất có thể biết được hung thủ là nam, cao tầm một mét bảy, người khá nhỏ, giày cũng chỉ cỡ 40. Đó cũng là lí do vì sao hắn có thể chui lọt cái cửa thông gió bé tí kia.”
“Nhưng tên này cũng khá cẩn trọng, tạm thời vẫn là không có tin tức gì khác.”
Đại Tâm vẫn chưa gửi tin tức cho cậu nên lúc này Mặc Nhược chẳng biết nên tìm hung thủ ở đâu. Cậu lại ngồi dài trên ghế thở dài. Cố Thành đi tới vỗ vai cậu.
“Có thông tin một vụ giao dịch bên đường XD sẽ diễn ra vào tối nay, chúng ta chuẩn bị rồi qua đó theo dõi.”
“Ồ.”
Mặc Nhược còn chưa kịp ngồi ấm ghế thì đã bị lôi đi. Cái gọi là chuẩn bị thực chất là đi thay một bộ quần áo cho hợp tình cảnh vì nơi bọn họ bước vào là một quán bar khá nổi tiếng trên con đường này, cũng là nơi tiếp đãi rất nhiều đại gia. Chỉ cần muốn vung tiền như rác thì có thể vào đây, vừa có gái vừa có không khí, hên còn có cả “hàng”.
Mặc Nhược vừa đọc thông tin quán bar vừa hỏi Cố Thành:
“Đội trưởng Cố đã từng vào những nơi nhộn nhịp thế này chưa?”
Cố Thành nhướn mày nhìn sang cậu.
“Cậu đoán xem.”
Cậu đặt tài liệu xuống, mỉm cười trêu trọc:
“Nếu chưa vào thì tức là đội trưởng Cố là một người đàn ông khá quy tắc đấy. Còn nếu vào rồi thì…”
“Thì sao?”
Mặc Nhược cười khúc khích.
“Thì cũng chẳng sao. Dù sao tôi cũng không phải là người có quy tắc.”
“Vậy là cậu từng vào rồi à?”
Lần này cậu lại hỏi vặn lại: “Anh đoán xem!”
Mặc Nhược tinh nghịch nhìn Cố Thành, anh cũng không có gì bất ngờ, có khi cậu còn có người quen ở trong đấy cũng nên. Cố Thành lái xe đi một vòng đường XD để khảo sát địa hình, Mặc Nhược vừa nhìn xung quanh vừa nói:
“Tính ra anh biết hết về tôi rồi, còn tôi thì chẳng biết gì về anh ngoài nghề nghiệp.”
“Vậy cậu muốn biết cái gì?”
Mặc Nhược ngẫm một lúc rồi hỏi:
“Về gia đình anh chẳng hạn.”
Cố Thành vừa cười nhẹ vừa nói:
“Bố mẹ tôi làm kinh doanh, bây giờ đang đi du lịch khắp nơi rồi, tôi có một anh trai hơn 2 tuổi và một đứa em gái đang học đại học.”
Cậu nhìn anh một cách tò mò:
“Vậy sao anh lại làm cảnh sát? Không muốn nối nghiệp bố mẹ à?”
“Tôi theo ông nội, ông nội tôi trước kia cũng là cảnh sát. Hồi nhỏ tôi hay sang nói chuyện với ông nên cũng thừa kế lại ý chí của ông. Còn sự nghiệp của bố mẹ tôi có anh tôi lo rồi.”
Mặc Nhược sáng mắt tiếp tục hỏi:
“Vậy…vậy em gái anh học ngành gì?”
Cố Thành quay sang nhìn cậu một cái rồi lạnh nhạt hỏi:
“Cậu để ý em gái tôi à? Muốn tán con bé hả?”
Mặc Nhược giật mình, vội vàng lắc đầu nguây nguẩy:
“Không dám, tôi chỉ tò mò thôi.”
“Em ấy học y, sắp ra trường rồi.”
Cậu nghe vậy thì cảm thán: “Gia đình anh ai cũng giỏi thật đấy!”
Cố Thành khẽ cười một tiếng.
“Gia đình cậu cũng vậy còn gì, bố mẹ cậu…đều là cảnh sát đó, cậu cũng rất giỏi mà, mới nhỏ như vậy mà đã có hai cái bằng đại học rồi.”
Mặc Nhược bĩu môi nhăn mặt.
“Bố mẹ tôi giỏi thật nhưng tôi thì giỏi cái gì, giờ cũng chỉ như thằng đầu đường xó chợ, nếu không được anh cứu thì chắc lúc này tôi còn không có cái lều để mà nằm ngủ, có khi được vinh hạnh ngủ trong quan tài đấy chứ.”
“Đừng nói xui rủi như vậy.”