Cậu vội vàng đi theo anh vào quán. Không khí bên trong ấm áp khác hẳn với thời tiết lạnh lẽo ở bên ngoài. Hai không gian cách biệt chỉ bằng một cánh cửa nhỏ.
Cố Thành nói lớn: “Ông chủ, hai bát mì, một bát không cay.”
Mặc Nhược ngước lên nhìn anh: “Anh không ăn cay à?”
“Là cậu không ăn cay mới đúng.”
Cậu ngơ ngác nhìn anh: “Tôi có ăn cay mà.”
Cố Thành kéo cậu ngồi xuống.
“Mới tình trạng cơ thể của cậu lúc này thì nên ăn thanh đạm thôi, những đồ dầu mỡ cay nóng ăn ít lại.”
Mặc Nhược bĩu môi: “Anh quản nhiều thật đấy.”
Nói như vậy nhưng đến khi mì được mang lên thì cậu vẫn ăn ngon lành. Quán mì này đúng là ngon như lời anh nói, dù nước mì không cay nhưng mùi hương vẫn rất hấp dẫn.
Ông chủ quán cũng vui vẻ đi ra nói chuyện với Cố Thành.
“Cảnh sát Cố, đây là…”
Cố Thành nhìn Mặc Nhược vẫn đang vùi đầu ăn thì cười nói:
“Đây là đồng đội mới của tôi, thời gian tới chắc sẽ đưa cậu ấy tới chỗ anh dài dài.”
Ông chủ cười lớn vỗ vai anh:
“Hoan nghênh hoan nghênh!”
Hai người nói chuyện một lúc rồi ông chủ lại vào bếp làm việc. Cố Thành nghiêng đầu nhìn cậu, cười nhẹ hỏi:
“Ngon không?”
Cậu vừa ăn vừa gật đầu, cậu ăn từng miếng nhỏ rất sạch sẽ, lịch sự nhưng tốc độ ăn lại khá nhanh.
“Được đấy, nước mì rất đậm vị, mì dai vừa tới. Nhưng không vì vậy mà tôi tha lỗi cho anh vì nói tôi là chó đâu đấy!”
“Được được, đừng giận, vậy lần sau chúng ta lại tới đây ăn.”
Hai người giải quyết bữa tối xong thì trở về nhà. Mặc Nhược vừa về đã nhoài người ra ghế một cách mệt mỏi. Cố Thành vừa thay giày vừa nói:
“Đi dép vào đi, trời lạnh rồi. Vết thương của cậu còn đau không?”
Mặc Nhược lững thững quay lại lấy dép rồi uể oải đáp:
“Không sao, vẫn ổn, chỉ cần để nó yên thì nó sẽ không biểu tình.”
Cố Thành bật cười:
“Cậu cảm thấy cả ngày hôm nay cậu đã để nó yên sao?”
“Tất nhiên, tôi đi lại rất nhẹ nhàng. Vả lại, tôi cũng không di chuyển quá nhiều, vậy là yên so với trước đây rất nhiều rồi.”
Cố Thành vô thức đưa tay đặt lên đầu cậu. Cả hai đều đơ ra, sau đó Mặc Nhược nhanh chóng phản ứng lại. Cậu lùi lại một bước, tay xoa xoa đầu, mặt hơi đỏ lên.
“Anh…anh có biết đầu của con trai không được tùy tiện đυ.ng vào không?”
Anh cũng hơi giật mình, vội vàng nói:
“A…xin lỗi, tôi…tự nhiên nhìn thấy gì trên tóc cậu, hóa ra là nhìn nhầm.”
Mặc Nhược nhếch miệng khinh bỉ:
“Đội trưởng Cố già rồi, nên đi khám mắt đi!”
Cố Thành bất đắc dĩ nói:
“Đừng nói vậy, tôi hơn cậu bao nhiêu tuổi chứ? Tôi mới 27 tuổi thôi.”
“Anh trai à, tôi 21 tuổi đó, anh xem anh hơn tôi nhiều không? Đừng biện luận cho sự già cả của mình.”
Nói xong, cậu nhanh chân chạy vào phòng, đóng rầm cửa lại. Cố Thành cũng không biết phải nói thế nào, dù sao đúng thật là anh hơn cậu khá nhiều tuổi.
Mặc Nhược sau khi lau người vẫn là qua nhờ Cố Thành bôi thuốc. Dù cậu có không muốn thì trong cái nhà này cũng không xuất hiện người thứ ba để cậu có thể nhờ.
Cố Thành băng lại cho cậu xong thì dặn dò:
“Trước khi ngủ tốt nhất là nên uống thuốc đi, tôi sợ đêm nay trở lạnh cậu sẽ phát sốt đấy.”
“Uống nhiều nhờn thuốc, không cần đâu, tôi cũng không yêu đuối tới mức vậy.”
“Cậu không yếu nhưng cơ thể tàn như sắp phế của cậu thì yếu, nghe lời, uống đi!”
Cố Thành không để cậu phản bác lại đã đi ra ngoài lấy thuốc và nước. Chờ tới khi nhìn cậu uống xong mới thả cậu về phòng. Mặc Nhược vừa ra ngoài vừa lẩm bẩm:
“Ôi…lão Cố lại lải nhải như mẹ già rồi…”
“Cậu gọi tôi là gì cơ?”
“Không có gì!”
Mặc Nhược chạy mất hút về phòng, để lại Cố Thành lắc đầu bất lực.