Mặc Nhược than thở: “Toàn mấy vụ án nhàm chán, không thú vị gì hết!”
Anh quay lại nhìn cậu.
“Thế nào là thú vị?”
“Là những vụ án mang tính thử thách như vụ không đầu này chẳng hạn, hơn đau đầu nhưng sẽ khiến con người ta muốn khám phá, tìm ra bí mật. Còn mấy vụ tẻ nhạt này, nhìn một cái là ra hết rồi, tôi không hiểu tại sao mấy người lại có thể để mấy vụ án này treo đến tận bây giờ.”
“Vậy cậu phá án hết giúp tôi đi!”
Mặc Nhược ngạc nhiên: “Giúp anh? Hết đống này?”
Cố Thành gật đầu.
“Không hứng thú!”
“Giúp đi, nể tình tôi nhặt được cậu trên đường.”
“Đừng coi tôi là chó, nhặt cái gì mà nhặt chứ! Thôi được rồi, nể tình anh cứu tôi, tôi sẽ “vui vẻ” xử lý hết đống này cho anh, được chứ?”
Mặc Nhược vừa nghiến răng vừa lấy giấy bút đập mạnh lên bàn. Sau đó cậu viết viết vẽ vẽ gì đó rất nhiều. Thời gian trôi không làm ảnh hưởng đến tốc độ viết của cậu. Trong phòng chỉ toàn tiếng bút và tiếng lật mở tài liệu. Khoảng ba tiếng sau, khi trời đã tối mù, Mặc Nhược cuối cùng cũng dừng bút. Cậu đưa tập giấy đã viết cho Cố Thành rồi tự tin nói:
“Đó, cho anh, tôi viết hết hướng điều tra cùng với manh mối các kiểu rồi, còn lại anh tự giải quyết đi, tôi đã làm đến mức này rồi mà anh còn không xử lý nốt được nữa thì tôi sẽ nghĩ não của anh đã bị ném đi cho cún ở ngoài đường gặm rồi đó đội trưởng Cố. Vậy nhé, cố lên!”
“Đừng nói vậy chứ… Cậu có gặm mất não của tôi thì cũng phải trả lại thôi.”
“???”
Cố Thành cười nhẹ, nhận lấy tập giấy từ tay con người đang bốc hỏa trên ghế rồi bắt đầu ngồi đọc. Chữ của cậu rất đẹp, nét chữ thanh thoát, dễ nhìn, sơ đồ viết cũng rất dễ hiểu, tư duy độc đáo khiến vụ án từ bế tắc trở nên dễ dàng hơn. Đúng là anh nhìn không nhầm người, cậu thực sự rất giỏi!
“Được rồi, đi ăn đã, tôi đói rồi.”
Mặc Nhược tức giận đứng dậy vươn nhẹ cánh tay rồi đi ra ngoài. Cố Thành thấy vậy thì không đọc nữa, anh sắp xếp lại đống giấy tờ, kêu cậu đợi một chút rồi đi gặp cục trưởng Trần.
“Cục trưởng.”
Cục trưởng Trần ngẩng đầu lên từ đống tài liệu xếp chồng chất lên nhau.
“Có chuyện gì vậy?”
Cố Thành đi tới, đưa cho ông tập giấy mà Mặc Nhược đã viết rồi nói:
“Ngài cử người điều tra lại những vụ án này đi, đây là hướng điều tra mà Mặc Nhược đã tìm ra. Tôi thấy khá hợp lý.”
Cục trưởng Trần cầm tập giấy lên đọc qua, ông khá ngạc nhiên với lối tư duy này.
“Được, tôi sẽ cho người điều tra.”
“Vậy tôi đi trước.”
Cục trưởng Trần gật đầu, phất tay đuổi anh đi rồi tiếp tục vùi đầu làm việc. Thành phố X là một thành phố lớn nên việc quản lý an ninh và các việc khác đều nhiều không xuể, tình trạnh cảnh sát làm việc tăng ca ngày đêm đã là chuyện bình thường ở đây. Tất nhiên, điều này không bao gồm Mặc Nhược, con người không muốn để ý nhiều việc không liên quan tới mình.
Cố Thành ra ngoài thấy cậu đang đứng thất thần nhìn cửa sổ. Ngoài trời đang mưa lất phất, hòa cùng với bóng tối tạo lên một cảm giác kìm nén khó chịu. Anh bước tới cạnh cậu hỏi:
“Nhìn gì thế?”
“Nhìn mưa, tôi ghét mưa…”
“Vì nó khiến cậu ẩm ướt khó chịu sao?”
Cậu chỉ lắc đầu mà không nói gì. Sau khi lấy lại tinh thần, cậu kéo Cố Thành đi cứu rỗi cái bụng trống rỗng của mình. Hai người dừng ở một quán mì nhỏ, Mặc Nhược nhìn xung quanh một cách khó hiểu.
“Cái quán không nổi bật này mà anh cũng tìm được à?”
“Trước kia trong quán có một vụ trộm nhỏ, ông chủ có báo cảnh sát, sau đó mời chúng tôi một bữa. Tôi thấy ngon nên vẫn hay quay lại thường xuyên. Nào, vào thôi!”