Thời gian thấm thoắt trôi trôi… 4 ngày sau.
Mặc Nhược cảm thấy hình như mình còn sống. Mùi thuốc sát trùng tràn vào khoang mũi cậu, tiếng máy móc không ngừng vang lên bên tai. Cậu mơ màng nghĩ:
“Ông trời vậy mà không bỏ rơi mình!”
Cậu dần mở mắt, xung quanh là một màu trắng quen thuộc với những người hay tới thăm bệnh như cậu. Có tiếng y tá vui vẻ vang lên bên tai Mặc Nhược:
“Bác sĩ, bác sĩ… bệnh nhân tỉnh rồi!”
Một bác sĩ có vẻ đã có tuổi vội đi tới, nhẹ nhàng kiểm tra tổng quát cho cậu rồi hiền từ hỏi:
“Cậu nhóc, cậu có nhìn rõ tôi không?”
Mặc Nhược yếu đuối nhìn ông với ánh mắt mơ màng: “Bác sĩ… tôi đâu có bị thương ở mắt.”
“… Tốt, bệnh nhân đã lấy lại được nhận thức, cũng khá nhanh nhạy đấy.”
“Bác sĩ, ông có biết ai đưa tôi vào đây không?”
Cậu khá tò mò, ai lại có duyên gặp được một cái xác chết trôi của cậu vậy, người đó cũng khá xui xẻo đó.
“Là cảnh sát tìm thấy và đưa cậu tới đây, chi tiết thì tôi không rõ, nhưng cậu sẽ biết được sớm thôi.”
Bác sĩ trả lời xong thì dặn cậu nghỉ ngơi rồi nhanh chóng rời đi.
Cảnh sát? Vậy thì cậu là người xui rồi!
Mặc Nhược thở dài, trong người cậu vẫn còn thuốc giảm đau nên vẫn chưa cảm nhận được gì. Cậu ngẩn người một lúc lâu. Nếu nói không đau lòng thì là nói dối, thực sự bị phản bội đau muốn chết đi được. Tất nhiên cậu muốn biết lí do nhưng không phải trong tình cảnh sắp ngỏm củ tỏi đó. Nhưng bây giờ dính dáng tới cảnh sát rồi, cậu lại cảm thấy hơi hối hận, biết vậy hỏi luôn đi cho rồi, giờ chắc gì còn cơ hội để mà đi hỏi nữa. Vẫn là câu tạo hóa trêu người.
Suốt hai ngày sau khi tỉnh đều có cảnh sát tới hỏi và mang cháo cho Mặc Nhược nhưng cậu không nói bất cứ một câu nào. Tại sao à? Không biết nữa, cậu chỉ cảm thấy không muốn nói với mấy người này mà thôi. Mấy cảnh sát này đều lặp đi lặp lại mấy câu như chỉ muốn tốt cho cậu, hay là chúng tôi sẽ đòi lại công bằng cho cậu các kiểu. Mặc Nhược nghe muốn phát ngấy. Chuyện của cậu mà muốn đòi lại công bằng thì cậu đã đòi được từ lâu rồi.
Cho đến một ngày đẹp trời, thời tiết trong xanh, một người đàn ông cao ráo bước vào. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản kết hợp với quần âu, tôn lên vóc dáng như người mẫu của anh. Mái tóc đen ngắn kết hợp với gương mặt đẹp không góc chết kia như mặt trời nhỏ tỏa sáng khiến cậu vô thức nhíu mày. Mặc Nhược mở lời một cách tự nhiên:
“Cảnh sát còn mời cả người mẫu để dụ dỗ hỏi cung cơ à?”
“Tôi là cảnh sát, tôi sẽ coi đó là lời khen, cảm ơn!”
Cậu vừa nhìn ra cửa sổ vừa nói nhỏ:
“Cảnh sát cũng có tiêu chuẩn nhan sắc đấy…”
“Chào cậu, tôi là Cố Thành, người đã đưa cậu tới bệnh viện.”
Cố Thành tự nhiên ngồi xuống bên cạnh giường bệnh. Ấn tượng ban đầu của anh là thanh niên này khá gầy, dáng người mảnh khảnh, kết hợp với phòng bệnh khiến cậu như thủy tinh dễ vỡ. Mái tóc nâu dài ngang vai che đi gần hết khuôn mặt tái nhợt của cậu. Nhưng khi bước vào, giọng nói đó vang lên, anh chỉ muốn đấm cho một cái. Cậu nhóc này có vẻ khá lanh lợi đó!
Mặc Nhược bình tĩnh hỏi lại: “Anh lại tới hỏi tôi mấy câu nhạt nhẽo đó sao?”
Cố Thành không trả lời mà nhìn chằm chằm cậu. Có vẻ cậu không hề tỏ ra một chút sợ hãi nào.
“Chúng tôi phát hiện ra viên đạn ghim trên người cậu khá đặc biệt. Đó là đạn đầu mỏ neo. Khi ghim vào cơ thể, đầu mỏ neo sẽ bật ra làm tăng sát thương cho người bị trúng đạn. Theo như chúng tôi điều tra, loại đạn này chỉ được lưu hành trong tổ chức Lưỡi Liềm – là một tổ chức lớn buôn ma túy và vũ khí nóng mà hiện tại cảnh sát đang truy bắt. Cậu có thể giải thích cho tôi biết tại sao cậu lại trúng đạn này không?”
Mặc Nhược nhìn vào mắt anh rất lâu rồi thở dài.
“Đó là câu chuyện khá dài đấy, anh muốn nghe không?”
Cố Thành nhanh chóng đáp lại: “Cứ nói đi.”