Chương 19

Lúc này Nhạc Hinh mới lên tiếng:

“Tôi đã nhờ người gọi họa sĩ phác thảo tới rồi, nếu có thể phác thảo ra người trong video kia thì vụ án sẽ có tiến triển mới.”

Mặc Nhược vui vẻ nhìn cô:

“Chị Nhạc, chị tuyệt quá! Vậy mà tôi không nghĩ tới chuyện này.”

“Bình thường thôi, đây là một trong số những việc cần làm trong quá trình điều tra, cậu quen rồi thì sẽ nghĩ tới thôi.”

Mặc Nhược lắc đầu:

“Tôi quen làm gì chứ, tôi có định chui đầu vào đây đâu, mấy người đừng lôi kéo tôi!”

Cố Thành chen vào:

“Không phải lôi kéo, là tự cậu bước vào mà, không phải bây giờ cậu đã bước chân vào sở cảnh sát này rồi sao?”

Mặc Nhược lẩm bẩm: “Chỉ là tạm thời thôi.”

Chờ cậu gϊếŧ được tên khốn kia thì mọi chuyện sẽ kết thúc.

Mặc Nhược không khống chế được mà để lộ ra một chút sát khí. Cố Thành thấy vậy thì vỗ vai cậu.

“Cậu đang muốn gϊếŧ hung thủ đấy à? Sao vẻ mặt hung dữ vậy?”

“Hứ!” Cậu kiêu ngạo quay đầu đi.

Đúng lúc đó, điện thoại của cậu vang lên.

“Alo, hô hô, Tiểu Mặc, tôi nghe nói cậu muốn tìm tôi. Nói đi, tôi sẽ nể tình cúi người giúp đỡ cậu.”

Người gọi cậu chính là hacker mà cậu quen được từ trước – Đại Tâm. Mặc Nhược không kiêng nể nói:

“Cái gì mà nể tình chứ, ông đây không ban phước cho cậu có việc làm thì thôi, cậu lại dám lên mặt với tôi à?”

“Được rồi được rồi, là cậu ban phước cho tôi, được chưa? Thế rồi tìm tôi có chuyện gì?”

“Tôi có một số điện thoại, cậu có thể tra tất cả các thông tin về nó được không?”

“Tất cả là sao?”

“Có bao nhiêu tra hết!”

Đầu dây bên kia cười khanh khách sảng khoái.

“Chỉ cần số đó chưa bị hủy là được. Mà nếu có bị hủy thì tôi vẫn sẽ tra được thôi haha…”

“Được, tôi gửi cho cậu, cho cậu hai ngày!”

Đại Tâm lớn tiếng:

“Này này, lại còn đòi thời gian nữa à, sao mà lắm chuyện thế? Vậy thì cậu phải cho tôi một cái giá xứng đáng đó, tôi không làm không công đâu…”

“Chuyện gấp, cúp đây, mấy việc khác để tính sau, đừng làm phiền ông đây làm chuyện chính nghĩa!”

“Chính nghĩa? Cái con…” khỉ.

Mặc Nhược mặc kệ đầu bên kia mà cúp rụp máy. Sau đó cậu gửi ảnh cho Đại Tâm rồi nói với Cố Thành:

“Tôi tìm được người điều tra rồi!”

Cố Thành cau mày: “Người này có đáng tin không vậy?”

“Tuy nói chuyện hơi hỗn nhưng rất được việc.”

Cố Thành không đề cập tới chuyện này nữa. Mặc Nhược chợt nhớ ra rồi hỏi Cố Thành.

“À đúng rồi, Tiểu Từ với Tiểu Minh đi tra thế nào rồi?”

“Bọn họ nói là tạm thời chưa tìm thấy gì khả nghi, đang bắt đầu mở rộng khu vực điều tra. Nhưng mà…tôi thì phát hiện ra một số manh mối.”

Cậu và Nhạc Hinh tò mò nhìn Cố Thành, anh tiếp tục nói:

“Tôi có suy nghĩ đó là tổ chức lớn chắc chắn sẽ phải có một số địa điểm giao dịch nhỏ lẻ, đồng thời sẽ cử người đi phân phát như đại lý vậy. Thế nên tôi đã tìm ra một số địa điểm được coi là nơi bọn chúng hay giao dịch. Mặc dù không đáng kể nhưng có thể từ những tên nhỏ không thân phận đó mà điều tra dần lên cấp cao hơn của bọn chúng.”

Mặc Nhược suy nghĩ một chút rồi nói:

“Có thể, nhưng tỉ lệ tìm được người đứng sau khá khó, vì bọn chúng sẽ đưa qua tay rất nhiều người để tránh bị bại lộ trước công chúng, chỉ khi giao dịch với các ông lớn thì mới trực tiếp ra mặt để bảo vệ hàng cũng như mang lại uy tín cho nhau.”

Nhạc Hinh cũng góp ý:

“Nhưng nếu có thể phá được những vụ án lớn thì không phải sẽ lôi được đầu mấy kẻ đứng sau đó ra sao? Chỉ cần từ những giao dịch nhỏ, chúng ta tra được thông tin của giao dịch lớn là có thể móc xích lại rồi.”

“Khá khó đấy, bọn chúng đều rất cẩn thận…”

Cố Thành lên tiếng: “Không sao, mọi chuyện phải cần thời gian mà. Với cả anh Trịnh đã gửi tin mật về. May là lúc đó có người của cậu che chở không thì hiện tại không biết anh ấy sẽ thế nào.”

Mặc Nhược phất tay nói: “Không có gì, đối với tôi đó là chuyện nhỏ. Mà anh ấy gửi cái gì về?”

“Anh ấy nghe được một vài địa điểm có thể là căn cứ của bọn chúng hoặc là địa điểm giao dịch hàng.”

Cố Thành đưa một tờ giấy ra, cậu đọc lướt qua rồi không nói gì. Cố Thành lấy làm lạ, nhìn cậu hỏi:

“Có chuyện gì nữa à? Thông tin có vấn đề?”

Mặc Nhược lắc đầu:

“Không có vấn đề, có thể dò xét thử, nhưng phải cẩn thận, bọn chúng đánh hơi rất nhanh, toàn một lũ mũi chó săn!”

Cố Thành mỉm cười gật đầu. Thấy tạm thời không còn việc gì nên Nhạc Hinh đi trước, Mặc Nhược chán nản đọc tài liệu mấy vụ án khác cùng Cố Thành. Anh nói không thể chỉ đâm đầu vào một vụ án nên bắt cậu cùng đọc.