Chương 18

Nhạc Hinh vẫn còn vấn đề chưa được giải đáp.

“Nhưng sao bạn cậu lại có ảnh kia?”

Mặc Nhược vừa bấm điện thoại vừa nói:

“Trùng hợp thôi, hôm đó cậu ấy đang chụp cảnh xung quanh thì trùng hợp lia máy qua góc bên đó. À…bạn tôi là thợ chụp ảnh.”

Nhạc Hinh nghi ngờ:

“Trùng hợp đến vậy sao? Vậy…sao cậu biết cậu ấy đi tới khu chung cư để hỏi ảnh?”

“Tất nhiên tôi phải hỏi khắp nơi rồi, tôi hỏi nhiều người mới ra được cậu ta đấy.”

Nhạc Hinh cảm thán: “Cậu đúng là may mắn thật đấy!”

Mặc Nhược cười trừ: “Thỉnh thoảng thôi, xui nhiều hơn may.”

Đúng lúc đó, Cố Thành gọi điện tới.

“Mặc Nhược, tôi tìm thấy một cái bọc khả nghi, có khả năng là dính máu của nạn nhân, nó bị chôn ở đường ống dẫn nước của khu chung cư, nếu để lâu hơn nữa thì cái bọc này sẽ bị nước cuốn trôi, tới lúc đó chúng ta cũng khỏi tìm thấy nó luôn.”

Mặc Nhược vừa nghe vừa sờ cằm suy nghĩ.

“Anh mang cái bọc đó về đi, tôi cũng vừa hỏi được một số chuyện, chúng ta họp lại để xem xét hướng điều tra tiếp theo.”

“Được.”

Nói xong, Cố Thành cúp máy. Mặc Nhược ngồi ở trong phòng làm việc cùng Nhạc Hinh. Cậu cứ cầm tờ giấy có số điện thoại mà Sâm Chí đưa tới rồi nhìn chằm chằm không biết đang nghĩ gì. Cô tò mò hỏi:

“Cậu đang nghĩ gì thế?”

Mặc Nhược chậm rãi mở lời:

“Tôi đang nghĩ phương thức gây án của hung thủ, hắn đã giấu hung khí ở đâu? Sau khi nhảy xuống từ cửa thông gió, hắn lấy lại dây thừng thế nào? Đặc biệt là, tại sao cậu ta lại bị gϊếŧ?”

Nhạc Hinh nhướn mày: “Không phải là bị trả thù sao?”

“Nhưng tại sao lại bị trả thù? Cậu ta đã làm gì hung thủ? Hắn phải tức giận thế nào mới có thể gây nên cái chết ghê rợn như vậy.”

Mặc Nhược thở dài ngửa đầu ra sau, cậu biết mình sẽ có hứng thú với những câu chuyện thú vị, nhưng cũng vì điều này mà cậu cảm thấy nhức nhức cái đầu.

Cố Thành mở cửa bước vào, thấy không khí trong phòng có vẻ căng thẳng nên tò mò hỏi:

“Có chuyện gì vậy? Sao nhìn mặt hai người xụ xuống như có tang thế?”

Mặc Nhược liếc nhìn người đàn ông tràn đầy sức sống trước mặt, lại tiếp tục thở dài.

“Đúng là tôi không hợp với mấy cái liên quan đến phá án này, quá hại não!”

Cố Thành bật cười, ngồi xuống bên cạnh cậu.

“Chỉ vậy mà đã nản rồi à?”

“Không phải là nản, chỉ là thấy không thoải mái khi bản thân suy nghĩ không thông thôi.”

Sau đó cậu ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh rồi nói tiếp:

“Anh thử nghĩ xem, nếu lúc nào mình cũng phải suy nghĩ một vài vấn đề chưa có giải đáp, mà người khác cũng khó có thể trả lời được thì anh sẽ thấy thoải mái sao?”

Cố Thành cười bất lực mà lắc đầu an ủi:

“Chịu thôi, làm nghề này thì lúc nào cũng sẽ có những trường hợp như vậy.”

“Tôi cảm thấy thật tai hại khi mình dấn thân vào con đường này. Là tại anh, tất cả là tại anh!!!”

Cố Thành cười lớn: “Đúng đúng, tại tôi!”

Cậu giận dỗi ngồi khoanh tay. Nhưng chỉ một lúc cậu lại nhớ ra vấn đề chính.

“À…cái bọc đó đâu?”

“Đưa cho phòng xét nghiệm kiểm tra rồi, xem có dấu vết nào khác thường mang lại manh mối không.”

Mặc Nhược gật đầu rồi đưa cho Cố Thành mảnh giấy.

“Sâm Chí đưa tới, có thể đây là số điện thoại của hung thủ. Nhưng sợ là hắn ta đã hủy đi sau khi hoàn thành gây án rồi. Nhưng chắc có thể tra được số này đã từng liên hệ với ai trong thời gian gần nhất đúng không?”

Cố Thành đưa tay nhận lấy.

“Chỉ cần số chưa bị hủy bỏ thì có thể tra được, cậu hãy cầu mong là đối phương chưa kịp nghĩ tới chuyện này đi!”

“Nếu anh ta không ngu thì đã hủy lâu rồi, tra thử, không được thì tìm manh mối khác. Mọi tội ác đều sẽ để lại dấu vết mà.”

Giống như năm đó vậy, bọn chúng tưởng đã gϊếŧ chết tất cả thì mọi chuyện sẽ bị chôn giấu nhưng cuối cùng lại để lọt một con cá là cậu.