Chương 17

Nụ cười của cậu như ác quỷ bước ra từ địa ngục, từ từ kề dao vào cổ Sâm Chí. Anh ta không dám to tiếng nữa.

“Tốt rồi, có một vài vấn đề nhỏ thôi. Thứ nhất, nghe nói anh cho nạn nhân Hà Hâm mượn rất nhiều tiền nhỉ? Sao anh không tới gặp cậu ta mà lại chỉ gọi điện qua điện thoại?”

Sâm Chí bình tĩnh lại rồi đáp:

“Tôi không tìm thấy cậu ta, cậu ta chuyển nhà nhiều lần để trốn tôi, sau đó tôi không còn biết cậu ta ở đâu nữa.”

“Vậy là anh không hề biết địa chỉ hiện tại cũng như hiện trường vụ án sao?”

“Đúng vậy, sau khi cảnh sát nói tôi mới biết.”

Mặc Nhược lạnh lùng nói: “Anh nói dối!”

Sâm Chí nuốt nước miếng, lắp bắp nói:

“Tôi…tôi nói là thật!”

“Hai ngày trước khi xảy ra vụ án, anh đã tới gặp Hà Hâm. Đừng hỏi tại sao tôi biết, tôi có mạng lướt của mình, còn anh muốn chứng cứ thì đây.”

Nói xong, Mặc Nhược đưa một bức ảnh cho Sâm Chí. Trong ảnh là hình Sâm Chí tức giận quát Hà Hâm trước cửa phòng khu chung cư. Mặc Nhược lạnh giọng hỏi:

“Tại sao anh lại nói dối? Anh có quan hệ gì với hung thủ sao? Anh biết hung thủ? Hay anh chính là hung thủ?”

Từng câu hỏi như một tảng đá đập mạnh vào l*иg ngực của Sâm Chí. Anh ta gào lớn:

“Tôi không có, tôi không phải, tôi không gϊếŧ anh ta!”

“Vậy sao anh lại nói dối?”

Đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo của Mặc Nhược, Sâm Chí run người.

“Tôi…trước đó mấy hôm, tôi có gặp một người đàn ông ở dưới khu chung cư. Hắn ta đi lại chỗ cổng nhiều lần. Khi thấy tôi nói chuyện với Hà Hâm xong, hắn chạy tới bắt chuyện. Hắn nói hắn có thù với Hà Hâm, hắn thấy tôi cãi nhau với cậu ta nên ngỏ ý bắt tay trả thù. Tôi…tôi không đồng ý. Dù sao Hà Hâm chỉ là mượn tiền tôi không trả thôi, không thể vì thế mà ảnh hưởng tới mạng người được.”

Sâm Chí lau mồ hôi vương trên trán rồi tiếp tục nói:

“Hắn ta cho tôi một số điện thoại, nói rằng nếu muốn đổi ý thì liên hệ với hắn. Nhưng mà…nhưng mà tôi không có liên hệ với hắn ta. Sau đó vụ án xảy ra, hắn chỉ để lại cho tôi một đoạn tin nhắn, đe dọa tôi nếu nói ra chuyện ngày hôm đó thì hắn sẽ ra tay với con gái tôi. Tôi sợ quá nên…nên mới nói dối.”

Mặc Nhược đen mặt, cau mày hỏi:

“Vậy sao anh lại nói dối là anh không biết địa chỉ nhà Hà Hâm?”

Sâm Chí vội vàng giải thích:

“Nếu tôi nói ra thì tôi sẽ bị nghi là gϊếŧ người, không phải sao? Dù sao thì cũng chỉ có tôi đứng cãi nhau với cậu ta ở bên ngoài.”

“Anh còn giữ tờ giấy số điện thoại kia không?”

“Còn còn…”

Sâm Chí lấy trong túi áo ra một tờ giấy đưa cho Mặc Nhược. Cậu nhìn một chút rồi hỏi:

“Người đó có đeo bao tay không?”

Sâm Chí gật đầu. Mặc Nhược thở dài rồi đứng dậy.

“Được rồi, chúng tôi sẽ sắp xếp người âm thầm bảo vệ con gái anh. Tạm thời anh về trước đi, nếu cần chúng tôi sẽ liên lạc lại.”

Chờ khi người rời đi, Mặc Nhược mới ra khỏi phòng thẩm vẩn. Nhạc Hinh đã đứng sẵn ở đó chờ cậu.

“Cậu tìm được bằng chứng Sâm Chí gặp Hà Hâm ở đâu vậy?”

Mặc Nhược cười cười, ghé sát vào tai cô nói nhỏ:

“Quan hệ chứ sao! Bây giờ cô tìm đại một du côn trên đường cũng có thể là bạn của tôi đó.”

Nhạc Hinh nhìn cậu cười rồi nói:

“Quan hệ rộng thật đấy, vậy sao cậu không có bạn bè làm chuyên viên kĩ thuật, kiểu hacker ấy, đỡ tốn công nhờ đội trưởng Cố.”

“Cũng có đấy, mà cậu ta đang bận mất rồi nên tôi đành nhờ người khác thôi.”

“…” Hóa ra là có thật…